Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2015

Em đi đây, em về nhà mẹ

“Em đi đây, em về nhà mẹ. Chăn em giặt phơi khô rồi đấy, cất ở ngăn cuối cùng bên trái tủ quần áo. Trời lạnh anh nhớ lấy ra đắp”. Theo bao phu nu
Vào một buổi tối,  nhìn vào cơ thể thon thả, mảnh mai của người con gái đang nằm bên cạnh anh. Giây phút đó, anh thề rằng, anh nhất định sẽ mang lại hạnh phúc cho cô.
Anh từ một kỹ sư xây dựng mới chân ướt chân ráo bước ra khỏi cánh cổng trường đại học,và sau đó xây dựng đội ngũ kỹ thuật của riêng mình. Bây giờ, đã trở thành ông chủ một công ty xây dựng có tiếng tăm trong thành phố.
Bên cạnh anh có quá nhiều cám dỗ. Trong khi đó, vợ anh ngày càng xấu đi, thân hình trở nên sồ sề, da dẻ cũng không hồng hào, mịn màng như trước. So với vô vàn kiều nữ bên cạnh anh, vợ anh thật quê mùa, ảm đạm. Sự hiện diện của vợ nhắc nhở quá khứ tầm thường, thấp kém của anh.
Anh nghĩ cuộc hôn nhân này nên chấm dứt ở đây. Anh gửi vào tài khoản của vợ 500 triệu, mua cho cô một ngôi nhà ở trung tâm thành phố nhộn nhịp. Anh không phải người đàn ông vô lương tâm. Vì vậy, nếu như không sắp xếp cuộc sống ổn thỏa cho vợ anh sau này, anh sẽ cảm thấy vô cùng tội lỗi… Cuối cùng, anh chủ động đề nghị ly hôn.
Vợ anh ngồi đối diện, trầm tư nghe anh giải thích lý do ly hôn. Đôi mắt ấy rất đỗi dịu dàng. Nhưng 20 năm làm vợ chồng, anh quá hiểu rõ về cô, đằng sau đôi mắt hiền dịu ấy, anh biết rằng trái tim cô đang rỉ máu. Anh chợt nhận ra mình thật tàn nhẫn.
Ngày vợ anh đồng ý rời khỏi nhà. Công ty phải giải quyết một vài vấn đề, anh bảo cô đợi ở nhà, trưa về anh sẽ giúp cô chuyển nhà, chuyển đến căn hộ chung cư anh mua cho. Đồng nghĩa với việc cuộc hôn nhân kéo dài 20 năm sẽ kết thúc tại đây.
Buổi sáng ngồi trong phòng làm việc ,anh bồn chồn, thấp thỏm. Đến trưa, anh vội vã về nhà. Căn nhà được dọn dẹp sạch sẽ, vợ anh đã đi mất rồi. Trên bàn đặt chiếc chìa khóa nhà anh mua cho cô , sổ tiết kiệm 500 triệu đồng và một bức thư cô viết cho anh.
Đây là bức thư đầu tiên mà cô viết cho anh:
Em đi đây, em về nhà mẹ. Chăn em giặt phơi khô rồi đấy, cất ở ngăn cuối cùng bên trái tủ quần áo. Trời lạnh anh nhớ lấy ra đắp. Giày da tất cả em đều đánh xi rồi nhé, nếu anh không tự mình đánh được thì mang đến tiệm ông Tư đầu ngõ ấy. Sơ mi treo ở phía trên, vớ, thắt lưng ở trong ngăn kéo phía dưới tủ. Mua gạo nhớ mua gạo tám thơm, anh nhớ vào siêu thị mua nhé, mua bên ngoài anh không thạo người ta bán hàng giả cho đấy. Dì Hai mỗi tuần đều đến dọn dẹp nhà cửa một lần, cuối tháng anh nhớ gửi tiền cho dì ấy. Còn nữa, đồ cũ cứ cho ông Tư đầu ngõ nhé, ông ấy gửi về quê cho bọn trẻ con, chắc chúng nó sẽ vui lắm.
Bức thư đầu tiên của vợ
Lá thư đầu tiên cô viết cho anh như những viên đạn bắn vào trái tim anh. Ảnh minh họa.
Dạ dày anh không tốt, em đi rồi anh nhớ uống thuốc đều đặn. Thuốc em nhờ người ta mùa từ Quảng Bình, có lẽ cũng đủ dùng nửa năm. Anh ra ngoài thường quên mang theo chìa khóa nhà, em gửi một chùm ở chỗ bảo vệ, lần sau nếu quên thì đến đấy lấy nhé. Buổi sáng đi ra ngoài anh nhớ đóng cửa sổ, mưa tạt vào sẽ làm ướt nhà đấy. Canh cá lóc – món mà anh thích em để ở trong tủ lạnh. Anh về nhớ hâm lại rồi hãy ăn nhé. Gửi anh, người em yêu nhất.

Những dòng chữ xiêu vẹo nhưng tại sao nó cứ như những viên đạn bắn vào trái tim anh, mỗi viên đều mang theo tấm chân tình xuyên thẳng vào ngực – đau nhói.
Anh từ từ đi vào nhà bếp. Mỗi đồ vật ở đây đều lưu giữ dấu tay, hơi thở của cô. Anh chợt nhớ về 20 năm trước, anh làm ở công trường xây dựng dầm mưa dãi nắng. Những ngày tháng bần hàn của cuộc đời đều có cô bên cạnh. Nhớ lại bát canh cá lóc nóng hổi đã sưởi ấm trái tim anh trong những ngày mùa đông lạnh cắt da cắt thịt, nhớ lại giây phút anh đã từng hứa với lòng mình nhất định sẽ mang lại hạnh phúc suốt đời cho cô.
Anh quay người, nhanh chóng khởi động xe.
Nửa tiếng sau, cuối cùng anh cũng tìm thấy cô đang đợi tàu trở về quê.
Anh giận dữ nói: “Em muốn đi đâu? Anh làm việc mệt mỏi cả ngày, về đến nhà, đến cơm nóng cũng không có mà ăn. Em làm vợ như vậy à? Về nhà với anh ngay.”
Anh trông rất hung dữ và thô lỗ.
Đôi mắt cô ướt nhòe, cô đứng lên, ngoan ngoãn theo sau anh đi về nhà. Giọt nước mắt xen lẫn niềm vui…
Cô không biết rằng, lúc này đi trước cô, anh đang dằn lòng cố kìm nén những giọt nước mắt… Suốt quãng đường từ nhà đến đây, anh thực sự rất sợ, sợ không tìm thấy cô, sợ từ đây sẽ mất cô mãi mãi.
Anh tự trách mình sao lại ngu ngốc đến vậy, hóa ra đánh mất cô ấy cũng giống như anh đánh gãy xương sườn của mình… Hai mươi năm đồng cam cộng khổ, hai người đã buộc chặt cuộc đời mình vào nhau, mãi mãi không thể tách rời.
Tại thời điểm sai lầm, địa điểm sai lầm, chỉ cần gặp được đúng người, tất thảy mọi thứ đều sẽ đúng!
Giàu có thực sự không phải số tiền trong thẻ ngân hàng, mà là nụ cười hạnh phúc trên khuôn mặt bạn. Tiền nhiều hay ít không quan trọng,quan trọng là tìm được một người toàn tâm toàn ý yêu thương bạn.
Trên thế giới này, hạnh phúc nhất là 3 từ “ta yêu nhau”! Hiểu được bản thân mình muốn gì, thế giới mới có thể hiểu được bạn.
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…

Chuyện tình yêu của "khúc gỗ" và "cái lu"

Những lúc bế tắc tôi lại nhớ nguyên nhân hai đứa đã bắt đầu, chẳng phải ngày đó tôi đã cầu hôn “cái lu ấy” vì thấy thoải mái, vì thích đôi mắt đó sao. Theo bao phu nu
Cưới nhau một năm, ai cũng tưởng vợ chồng tôi là những kẻ đang yêu. Lâu lâu thiên hạ lại chứng kiến một cái lu tròn tròn, cao chưa tới 3 mét bẻ đôi, da trắng, mắt to tròn, tam su cười nói huyên thuyên khoác tay gã đàn ông cao cao, ngăm ngăm, cơ bắp cuồn cuộn đi dạo bộ thị trấn. Hay là cái thị trấn nhỏ này cứ trố mắt lên khi thấy cái lu tròn ngồi sau con xe cà khổ vòng tay qua eo một khúc gỗ chắc nịch chạy lòng vòng.
Có khi thiên hạ lại dòm thấy hai đứa ngồi tựa vai ở ghế đá công viên, có lúc lại châu đầu với nhau nằm ngửa mặt ngắm sao ở công viên. Có khi khúc gỗ ấy lại đổi sang màu đỏ khi cái lu tròn tròn ấy bất ngờ quàng cổ cắn cho một cái và biện minh rằng khúc này tối chẳng ai thấy đâu. Vậy là tôi đã kết hôn một năm, vui buồn đều có. Có lúc cái lu tròn và khúc gỗ ấy chẳng thèm chạm vào nhau, có khi hành hạ nhau thiếu điều đôi ngả chia ly, rồi lại chán ghét đến mức mặc kệ nhau hay chỉ nhìn thấy ánh mắt căm ghét dành cho nhau.
Sau mỗi lần chiến tranh lạnh, tôi nhìn lại mình, nhìn lại những cơn giận dữ của bản thân và thấy hối lỗi. Tôi thấy thương cái thân đơn độc cao chưa tới 3 mét bẻ đôi của người ấy mỗi khi mình tức giận. Những lúc bế tắc tôi lại nhớ nguyên nhân hai đứa đã bắt đầu, chẳng phải ngày đó tôi đã cầu hôn cái lu ấy vì thấy thoải mái, vì thích đôi mắt chẳng giấu được tôi điều gì đó sao.
Tôi nhớ tới những gì mình đã hứa, nhớ tới album ảnh cưới ghép nhạc bài hát “Remember when” mà bản thân tất bật tự tay làm suốt đêm khi cận kề ngày cưới. Tôi lục lại video đó và lời bài hát vang lên, hai con mắt của cái lu ấy sáng lên, tôi biết chẳng thể chia xa cục nợ to đùng của đời mình.
Xem thêm :Cách làm khoai tây chiên cho cuộc liên hoan cuối tuần vui vẻ

Chồng bực bội vì vợ kiếm được nhiều tiền hơn

Tôi không biết liệu rằng có phải vì thu nhập cao hơn chồng không mà anh ấy cảm thấy mình như mất đi giá trị trụ cột trong gia đình này. Khoảng thời gian này, thái độ của anh có vẻ khác lạ, hay tỏ ra bực và cáu gắt. Theo bao phu nu

Vợ chồng tôi kết hôn được tám năm, có hai đứa con xinh xắn, đáng yêu (một gái, một trai). Tôi 35 tuổi, chồng hơn tôi bảy tuổi, anh là cán bộ nhà nước nên có nhiều thời gian cho gia đình, tôi là trưởng phòng kinh doanh của một công ty nước ngoài nên khá bận. Gia đình tôi nhìn bề ngoài khiến ai cũng phải ao ước, sự nghiệp ổn định, con cái chăm ngoan, nhà cửa, xe cộ ở thành phố…
Tình yêu của tôi là khi chúng tôi quen và yêu nhau ngày tôi còn là sinh viên, tôi không phải người con gái quá xinh đẹp nhưng cũng có nhiều nét duyên nên được khá nhiều chàng trai để ý và theo đuổi ngay trên giảng đường đại học. Tôi gặp anh tình cờ vào một lần anh trai tôi dẫn đồng nghiệp cùng cơ quan về nhà chơi. Lúc đầu tôi cũng không để ý tới anh lắm nhưng anh thì khác, đã để ý tới tôi ngay lần gặp đầu tiên ấy. Anh tiết lộ với anh trai tôi là chưa có người yêu. Thế là với sự giúp sức của anh trai tôi, anh nhanh chóng chiếm được cảm tình của bố mẹ và sau đó là tôi. Tình yêu của anh rất đỗi chân thành đã khiến con tim tôi rung động. Anh cũng chính là mối tình đầu của tôi.
Gia đình anh không khá giả nhưng rất nề nếp, bố mẹ chồng tôi đều là công chức đã nghỉ hưu. Cưới nhau hơn một năm chúng tôi đón con gái đầu lòng, anh thực sự rất vui và hạnh phúc. Cuộc sống gia đình tôi rất ấm êm vì khi ấy tôi chỉ là nhân viên văn phòng bình thường, hết giờ làm việc là về nhà. Chúng tôi có những ngày cuối tuần cho nhau và cho con nữa.
Mọi chuyện bắt đầu thay đổi khi tôi sinh đứa con thứ hai. Sau thời gian nghỉ sinh, tôi bắt đầu lao vào công việc vì giờ với hai đứa con nên có rất nhiều thứ cần đến tiền. Với đồng lương công chức theo ngạch bậc của anh và lương văn phòng của tôi thì không đủ, tôi đã nỗ lực rất nhiều để khẳng định giá trị của mình trong công ty. Rồi tôi được đề bạt lên chức trưởng phòng và có thu nhập cao hơn. Tôi có thể cho con học trường tốt, mua sắm nhiều thứ vật dụng cho chồng và các con, đổi lại tôi có ít thời gian cho gia đình hơn.
Tôi không thể cứ hết giờ hành chính là về nhà như trước kia mà thỉnh thoảng cũng phải cùng sếp đi gặp đối tác. Tôi là người sống tình cảm, chỉ biết tới gia đình, chồng con, chưa bao giờ làm chuyện gì có lỗi với chồng. Còn chồng tôi cũng là mẫu đàn ông yêu vợ thương con, anh thường xuyên san sẻ việc nhà với tôi. Chuyện ngoài luồng hôn nhân cả hai chúng tôi không hề có. Hết giờ làm là anh về với gia đình, rất ít khi nhậu nhẹt bên ngoài.
Tôi không biết có phải vì thu nhập cao hơn chồng không mà anh cảm thấy mình như mất đi giá trị trụ cột trong gia đình. Thực tế tôi không bao giờ có ý nghĩ như vậy, thậm chí còn phải nói dối chồng về tiền lương thực sự của mình (giảm đi một nửa) để anh khỏi so sánh. Làm những việc gì quan trọng cả hai cùng bàn bạc rồi mới quyết định, tôi luôn tôn trọng chồng, nếu anh không đồng ý thì tôi cũng chưa bao giờ dám trái ý. Vậy mà gần đây tôi thấy thái độ của anh có vẻ khác lạ, hay tỏ ra bực bội và cáu gắt. Trước đây anh không như thế, dù có chuyện gì cũng tìm hiểu kỹ càng và cho tôi nhiều lời khuyên. Công việc có vất vả tới đâu nhưng với tôi chỉ cần chồng luôn ở cạnh động viên như vậy là quá đủ.

Anh nói bóng gió rằng tôi không chăm lo cho gia đình, đâu hiểu rằng công việc của tôi cũng vất vả lắm chứ. Một tuần phải vài lần đi tiếp khách nên về trễ nhưng tôi đâu có bỏ bê gia đình. Có lúc công việc phải ôm đồm, về nhà tới 1h sáng mới ngủ thì sáng 6h tôi vẫn dậy chuẩn bị cơm nước cho cả nhà, mua đồ ăn để sẵn trong tủ lạnh rồi mới đi làm. Vậy mà cứ hễ tôi về muộn vì tiếp khách (khoảng 21h tối) là anh đứng ngồi không yên.
Gần đây anh ngỏ ý muốn xin cho tôi làm công việc nhàn nhã ở trong cơ quan nhà nước (văn phòng anh đang công tác). Anh nói cần một người phụ nữ lo cho gia đình chứ không phải người bay nhảy bên ngoài. Không biết có phải vì muốn tôi bỏ việc vào nhà nước hay không mà hai tuần nay thay vì khó chịu anh lại ngọt ngào với tôi còn hơn cả ngày xưa chúng tôi yêu nhau. Tôi cũng muốn gia đình mình yên ấm, muốn được chồng thương như những phụ nữ khác và cũng muốn có nhiều thời gian cho gia đình nhưng thực sự rất băn khoăn vì nếu bỏ công việc hiện tại thu nhập của gia đình sẽ giảm và con cái sẽ có những thiệt thòi nhất định. Có ai từng rơi vào trường hợp của tôi chưa? Tôi nên thuyết phục anh cho tiếp tục theo đuổi công việc hay chấp nhận theo đề nghị của anh để có nhiều thời gian cho gia đình?
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…

Người yêu lẩn tránh chuyện cưới xin

Tôi ngỏ lời mời em về ra mắt gia đình và mong muốn em dẫn tôi về bên nhà em mà em không chịu. Tôi đã nói hết lòng, phân tích rõ ràng nhưng em nhất quyết không. Theo bao phu nu

Tôi 31 tuổi, ngoại hình khá, công việc ổn định. Bạn gái tôi 20 tuổi, sinh viên năm ba, tôi biết em tình cờ rồi yêu từ cái nhìn đầu tiên. Hơn em nhiều tuổi, dĩ nhiên tôi đã trải qua rất nhiều mối tình trước đó nhưng đều không có kết quả tốt đẹp. Khoảng cách tuổi tác không phải là rào cản giữa tôi và em. Chúng tôi lắng nghe và chia sẻ với nhau những tam su về tình yêu, gia đình, cuộc sống.

Em là người con gái dịu dàng, nhẹ nhàng, học thức, lễ phép, khuyết điểm duy nhất của em là không biết nấu ăn nhưng tôi vẫn chấp nhận được. Sau một thời gian hẹn hò tôi càng xác định đây là người mình muốn gắn bó suốt đời. Tôi ngỏ lời mời em về ra mắt gia đình và mong muốn em dẫn tôi về ra mắt bên nhà em nhưng em lại không đồng ý. Tôi đã nói hết lòng, phân tích rõ ràng nhưng em nhất quyết không chịu.
Thú thật, giờ tôi đã ngoài 30, ba mẹ lúc nào cũng hối thúc tôi nhanh chóng cưới vợ. Tôi rất mệt mỏi về điều này, muốn mau chóng ổn định gia đình nhưng em còn quá trẻ và chưa sẵn sàng. Tôi phải làm sao đây. Mong được chia sẻ.
Xem thêm: Cách làm sữa chua dẻo từ sữa tươi hoặc sữa đặc

Thứ Năm, 30 tháng 7, 2015

Tôi không còn yêu anh, mà thay vào đó là sự ghê tởm

Vợ chồng tôi cưới nhau được 10 năm, có với nhau 2 mặt con, nhưng thời gian gần đây tôi luôn có cảm giác khinh bỉ, ghê tởm với chồng. Theo bao phu nu
Vợ thấy khinh bỉ và ghê tởm chồng (Ảnh minh họa)Vợ thấy khinh bỉ và ghê tởm chồng (Ảnh minh họa)
Tôi nói như vậy, vì sau khi cưới anh về được 2 tháng, tôi phát hiện ra rằng anh đã từng sống thử như vợ chồng với một người con gái hơn 2 năm trời, sau đó hai người đã chia tay. Rồi anh đến với tôi, nhưng cố tình giấu nhẹm đi quá khứ của mình, anh cố tình thể hiện trước mặt tôi anh là một người đàn ông có lối sống nghiêm túc, nên không bao giờ đòi hỏi tình dục ở tôi, cho đến tận ngày chúng tôi làm vợ chồng.Cưới nhau xong, tôi lần lượt sinh 2 đứa con, trong khoảng thời gian đó, tôi được nghe nhiều điều tiếng về chồng mình. Họ nói chồng tôi quan hệ với một cô gái cùng cơ quan, tôi không tin điều đó, chỉ đến khi cô gái ấy tìm đến nhà tôi, nói với tôi rằng đã có bầu với chồng tôi. Cô ấy còn nói, chồng tôi hứa sẽ bỏ vợ để cưới cô ấy làm vợ, nên cô ấy muốn giữ lại cái thai.
Không thể chấp nhận được chồng ngoại tình, nên tôi đã nói với gia đình nhà chồng và quyết định li dị. Không đồng ý ly dị, anh quỳ gối van xin tôi tha thứ, anh nói cô gái kia cố tình gài bẫy anh, chứ thực chất anh không yêu cô ta, anh chỉ yêu vợ con. Anh hứa sẽ không bao giờ tái phạm nữa.
Thương con, tôi gạt nước mắt, nén nỗi đau để tiếp tục sống với chồng. Tôi chỉ mong, tình yêu và sự vị tha của tôi sẽ làm cho chồng thay đổi. Nhưng tôi thực sự đã quá sai lầm, chồng tôi lại ngựa quen đường cũ
Lần này là một cô gái trẻ làm ở quán cà phê gần cơ quan anh, khi tôi biết chuyện hỏi anh thì anh cãi bay cãi biến, anh nói tôi dựng chuyện để đặt điều cho anh và còn điện thoại về cho bố mẹ tôi để giải thích rằng anh không phải con người như thế. Vì không có chứng cứ rõ ràng, nên tôi không thể làm gì được anh. Nhưng với linh cảm của một người phụ nữ, người vợ, tôi thừa biết anh đang làm những trò gì sau lưng tôi.
Chuyện này chưa chấm dứt thì lại chuyện anh đi công tác và quan hệ với gái làng chơi, sau khi quan hệ xong anh lăn ra ngủ và cô gái đó đã chụp hình lại gửi vào máy điện thoại của tôi kèm theo lời nhắn: Chồng chị đang ngủ với cave tại khách sạn X…
Vậy mà khi trở về nhà, anh vẫn làm tròn vai diễn của một người chồng, người cha hết lòng vì gia đình. Anh mua cho mẹ con tôi nhiều quà và vẫn nói yêu tôi, nhớ các con, anh cãi bay cãi biến mọi câu hỏi tra khảo của tôi và chỉ thừa nhận khi tôi đưa bức ảnh gửi từ máy anh cho anh xem. Anh lý giải, “chỉ là giải quyết nhu cầu”.
Bây giờ tôi không còn niềm tin ở chồng mình, tôi cũng chẳng còn yêu anh mà thay vào đó là sự nghê tởm, khinh bỉ. Tôi khinh bỉ những con người như anh, chà đạp lên đạo lý, tình cảm để đạt được dục vọng. Tôi cũng chẳng hiểu anh là loại người gì, mà có thể đâm đầu vào đủ hạng gái như thế.
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…

Hạnh phúc hơn khi yêu phi công trẻ

Các nghiên cứu khoa học trên thế giới chứng minh, tình yêu “chị em” khiến phụ nữ hạnh phúc hơn trong cuộc sống hôn nhân. Theo bao phu nu
Là thứ tình cảm nằm ngoài quy luật tự nhiên và quan niệm cố hữu của con người, nhưng tình yêu chị em ngày càng trở nên phổ biến trong xã hội hiện đại. Con người dù sống ở những đất nước kém văn minh cũng bắt đầu đón nhận kiểu tình yêu này cởi mở hơn, còn các đấng nam nhi thì cũng đã bớt tự ti khi sánh đôi bên người tình hơn tuổi.
Ngày trước, phụ nữ khi yêu thường chọn đối tượng lớn tuổi hơn mình, thậm chí lớn hơn nhiều tuổi, bởi họ mong muốn tìm bờ vai vững chãi để tựa vào. Nhưng ngày nay, bản thân phụ nữ cũng có bản lĩnh và sự mạnh mẽ của riêng mình, chỗ dựa đối với họ là quan trọng nhưng không còn quá cần thiết. Đó là điều kiện tiên quyết để tình yêu “chị em” được nảy nở và trở nên phổ biến.
.Tình yêu chị em giống như hành trình tìm việc, nghĩa là nó mang tính lựa chọn hai chiều. Những chàng trai thích yêu phụ nữ hơn tuổi thường mong mỏi tìm kiếm cảm giác được chăm sóc, vỗ về trong tình yêu; trong khi, người phụ nữ của họ lại hy vọng trở thành đối tượng mà các chàng khao khát.
So với tình yêu thông thường (nam nhiều tuổi hơn nữ hoặc nam và nữ bằng tuổi nhau), tình yêu chị em thậm chí còn thiêng liêng và đáng trân trọng hơn. Trong quan niệm truyền thống, “gái hơn hai, trai hơn một” là hoàn hảo, nhưng đàn ông yêu người phụ nữ hơn mình từ 3 tuổi lên sẽ khó tránh khỏi dị nghị từ dư luận xung quanh. Dĩ nhiên, trong xã hội tân tiến và cởi mở, tình trạng này không còn quá nghiêm trọng như trong quá khứ, song tin đồn theo kiểu “trâu già gặp cỏ non” hay “trai trẻ cặp kè nữ đại gia vì tiền” cũng là một thực tế không thể rũ bỏ. Nếu như đôi bên cùng dũng cảm vượt qua trở ngại này để gìn giữ mối quan hệ, thì tình yêu của họ là chân thành.
Riêng đối với phái đẹp, nếu được một “cậu em” ra sức theo đuổi, nhất là trong trường hợp bạn không quá nổi bật cả về ngoại hình lẫn gia sản, thì càng nên tự hào về tình yêu này. Lý do là bởi, phụ nữ thông thường trưởng thành và lão hóa sớm hơn so với đàn ông; một khi người đàn ông không ngại ngùng sự chênh lệch tuổi tác, thì chắc chắn, anh ấy thật lòng thật dạ yêu bạn và sẵn sàng “cung phụng” bạn như một bà hoàng.
Không chỉ vậy, tình yêu chị em còn được xem là sự kết hợp tuyệt vời trong những cuộc “yêu”. Theo chứng minh của khoa học, khả năng tình dục của đàn ông đạt đến mức lý tưởng trong thời điểm từ 20 dến 30 tuổi, còn của phụ nữ thì muộn hơn, khoảng 30 đến 40 tuổi. Sự tương xứng rất vừa vặn này khiến các cặp đôi “chị em” tìm được cảm giác hài lòng trong sinh hoạt vợ chồng.
Yêu người kém tuổi, phụ nữ được thỏa mãn cả về tâm lý và sinh lý. So với những người phụ nữ khác, nói không chừng, họ có thể còn hạnh phúc hơn!
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…

Chồng ngoại tình vì vợ không trong trắng

Vì em không còn trong trắng, anh căm hận đi ngoại tình và giờ bắt em phải nuôi con người. Theo bao phu nu
Chồng tôi ngậm ngùi thú tội chuyện “ăn vụng” và mong muốn tôi chấp nhận khi đứa trẻ chào đời. Đó là một sự thật mà tôi phải đón nhận khi cuộc hôn nhân mới chỉ diễn ra vẻn vẹn hơn 6 tháng. Tôi đã khóc thật nhiều nhưng không tìm ra hướng giải quyết cuộc hôn nhân của mình. Hiện tại, tôi cũng đang mang bầu được hơn 2 tháng nhưng chưa cho chồng tôi biết. Và bây giờ tôi không biết mình có nên giữ cuộc hôn nhân này hay không?
Tôi lấy chồng được gần 1 năm rồi. Chúng tôi yêu nhau hơn 2 năm rồi mới cưới. Tôi mang trong mình một vết nhơ vì trước khi đến với anh tôi đã không còn trong trắng. Trước đó, tôi đã yêu và trao đời con gái của mình cho một người khác. Còn với anh, tôi là người đầu tiên. Tôi biết điều đó nên rất sợ và đã cố tình giấu giếm anh chuyện mình đã không còn là con gái.
Khi còn yêu, nhiều lần anh cũng gặng hỏi tôi về chuyện đó nhưng tôi nói dối và không chịu thừa nhận. Tôi nghĩ rằng khi thành vợ chồng, ván đã đóng thuyền rồi thì anh sẽ phải chấp nhận tôi. Khi ấy, tôi sẽ cố gắng làm một người vợ tốt để bù đắp cho anh. Thực sự tôi rất sợ mình sẽ bị bỏ rơi nếu như anh biết tôi không còn trong trắng. Bố mẹ tôi rất nghiêm khắc và họ sẽ không thể chịu đựng nổi sự thật khi biết con gái mình bị bạn trai bỏ vì đã là… đàn bà.
tin ban mat chong
Chồng chán vì vợ mất trinh, đi ngoại tình với cô khác (ảnh minh họa)

Tôi giấu kín chuyện đó cho tới tận ngày cưới. Nhìn anh hạnh phúc trong lễ cưới khiến tôi thấy lòng càng bất an, lo sợ. Và rồi điều tồi tệ đó cũng xảy ra. Anh biết tôi không còn trong trắng. Đêm tân hôn, tôi thú nhận tất cả với anh và chồng tôi đã đóng sầm cánh cửa, bỏ đi hết đêm đó. Tôi biết anh không trách tôi chuyện không còn trong trắng mà giận vì tôi đã hèn hạ nói dối anh suốt ngày ấy thời gian. Anh trân trọng tôi, không đòi hỏi ở tôi vì tin tôi là một cô gái trong trắng, ngây thơ nhưng tôi đã gan lì giấu giếm chuyện đó tới cùng.
Những ngày tháng sau đó của vợ chồng tôi không đẹp như mong đợi. Chúng tôi sống không hạnh phúc lắm. Anh vẫn làm tròn trách nhiệm của một người chồng trong gia đình nhưng không có những phút giây vợ chồng hạnh phúc, ngọt ngào bên nhau nữa. Anh hững hờ, lạnh lùng với tôi.
Rồi chồng tôi ngoại tình. Tôi không hề hay biết điều đó. Anh chán nản khi lấy một người vợ vừa mất trinh vừa giả dối như tôi. Tôi nghĩ nếu có thể bỏ tôi ngay lúc đó chắc anh cũng sẽ làm nhưng anh không thể làm thế. Còn gia đình, họ hàng, mọi người sẽ không thể chịu nổi cú sốc ấy nếu chúng tôi làm như vậy. Vì vậy mà anh mang một mối hận trong lòng. Anh tìm đến những cô gái khác để thỏa cơn bực tức trong lòng mình.
Chồng ngoại tình vì vợ... mất trinh | Tình yêu,Cuộc sống vợ chồng,Trinh tiết,Cái ngàn vàng,Chồng ngoại tình
Chồng đi ngoại tình, có con riêng bắt vợ phải chấp nhận (Ảnh minh họa)
Cho tới cách đây 2 tuần, anh về và thú nhận với tôi chuyện ngoại tình khi mà ngời tình của anh có thai hơn 3 tháng. Anh nói rằng tôi có lỗi với anh trước nên giờ mong tôi chấp nhận đứa bé vì anh không muốn làm điều thất đức. Anh nói nếu tôi không chịu thì ly hôn vì anh cũng không muốn làm tôi khổ khi phải miễn cưỡng nuôi con người khác.
Tôi biết anh không thoải mái khi sống với tôi, khi tôi là một người vợ “mất nết” nhưng giờ đây anh có vẻ muốn thay đổi thực sự, muốn chấp nhận tôi. Và để đổi lại điều đó tôi phải đón nhận hậu quả do cuộc tình vụng trộm của anh tạo ra. Cuộc đời thật trớ trêu. Người đàn ông tốt như anh cũng vẫn vì cái màng trinh tiết của người phụ nữ để đày đọa vợ. Giờ tôi cũng đang có bầu nhưng tôi chưa cho anh biết. Tôi cũng không dám chắc mình có thể chấp nhận được việc nuôi con mình, con chồng hay không nữa. Tôi muốn được ở bên anh, được cùng anh xây dựng gia đình thực sự chứ không phải như những ngày qua nhưng tôi không muốn cả đời phải nhìn thấy con riêng của chồng. Tôi phải làm gì đây?
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…

Chồng ép phá thai vì sinh con không hợp tuổi

Ba tháng sau đám cưới, tôi có bầu, nghĩ chồng sẽ vui, nhưng tôi sốc khi anh nói không muốn giữ vì nó không hợp tuổi anh. Mẹ chồng cũng không mấy vui vẻ nhưng khi biết tôi sẽ sinh con trai thì không có ý kiến gì. Theo bao phu nu
chong bat pha thai
Những ngày gần đây tôi luôn trong tâm trạng vô cùng tồi tệ, thậm chí đã nghĩ đến cái chết hoặc mang con bỏ đi. Tôi biết nếu lựa chọn tiêu cực như vậy con sẽ khổ, nhưng nếu tiếp tục sống như thế này tôi không biết có thể chịu đựng được bao lâu nữa.
Tôi lấy chồng khi 27 tuổi, đám cưới được tổ chức sau 4 năm yêu thương gắn bó. Nhiều khó khăn thử thách đã trải qua, ai cũng nghĩ chúng tôi sẽ mãi hạnh phúc bên nhau, nhưng có lẽ cuộc đời không đơn giản như vậy. Ngày đám cưới diễn ra, tôi thực sự bị sốc. Gia đình tôi không hẳn có điều kiện tốt nhưng với đám cưới của đứa con gái yêu, bố mẹ đã cố hết sức để mọi việc diễn ra tốt đẹp và trang trọng. Nhưng khi về nhà chồng, mọi thứ đều diễn ra trong tình trạng tạm bợ, nói đúng ra là làm cho có.
Tôi đã không thể cười nổi khi nhìn bó hoa cưới, thực chất là bó hoa kiểu như tặng sinh nhật của mấy bạn sinh viên, hội trường nơi nhà trai làm đám cưới đổ nát, bẩn thỉu. Sau đám cưới mẹ chồng lấy tất cả tiền mừng mà không cho chúng tôi một đồng làm vốn, thậm chí không cho đi nghỉ tuần trăng mật với lý do phải dành ngày nghỉ cho đám cưới em chồng một tháng sau đó. Tôi đã cố gắng gượng cười thông cảm vì nghĩ nhà trai không có điều kiện. Nhưng không bao lâu sau khi mẹ chồng lắp điều hòa và mua một loạt đồ dùng mới cho phòng ngủ của bà, tôi biết mình đã lầm.
Ba tháng sau đám cưới, tôi có bầu, nghĩ chồng sẽ vui, nhưng tôi sốc khi anh nói không muốn giữ vì nó không hợp tuổi anh. Mẹ chồng cũng không mấy vui vẻ nhưng khi biết tôi sẽ sinh con trai thì không có ý kiến gì. Cuối cùng, do tôi gây áp lực, chồng không ép tôi phá thai nữa nhưng nỗi đau khi nghe chính miệng chồng mình nói ra điều đó thật khó nguôi ngoai.
Sau khi sinh con vài tháng, anh nghỉ việc do mâu thuẫn trong nội bộ công ty. Tất cả chi tiêu của gia đình bé nhỏ dồn hết lên vai tôi, trong khi lương tôi cũng không phải cao. Tôi nhịn ăn nhịn mặc, cố gắng lo đầy đủ cho gia đình, không dám kêu than nửa lời, thậm chí trước mặt chồng cũng phải luôn cố tỏ ra vui vẻ để anh không phải suy nghĩ nhiều. Chồng ốm đi viện, trong túi không có một đồng, tôi mang cả vàng mẹ cho lúc cưới đi bán mà không dám nói với chồng vì sợ anh lo thêm.
Chồng ép tôi phá thai vì năm sinh không hợpSợ chồng ra ngoài không có tiền tiêu, tôi lén bỏ tiền vào ví anh trong khi ví mình chỉ toàn tiền lẻ. Nhưng chồng tôi hình như không quan tâm, cũng không biết đến những việc tôi làm. Mấy năm tiếp sau đó, anh vẫn không đưa cho tôi một đồng tiền nào để nuôi con, kể cả sau này khi công việc của anh đã thuận lợi và kiếm được nhiều tiền.
Vì tính kiêu hãnh, tôi cũng không bảo anh đưa tiền sinh hoạt. Tôi đã được tăng lương, có thu nhập khá nên không thích lấy tiền từ chồng. Có tiền, anh đưa hết cho mẹ để dành sửa nhà, nhưng khi công việc khó khăn, tiền chưa thu hồi được mà hạn trả nợ đã tới, anh về bảo tôi đưa tiền để lo việc của anh. Thương chồng và biết mẹ chồng khó tính, tôi lại chạy vạy lo tiền cho anh đi trả nợ, nhưng không ngờ sau khi thu được tiền về anh lại tiếp tục mang đưa hết cho mẹ.
Mẹ anh ốm nằm viện, cả gia đình tập trung, tôi khó khăn lắm mới xin nghỉ làm được mấy ngày nhưng con ốm, tôi phải nhờ mẹ đẻ tới trông giúp để đi làm và tranh thủ buổi tối chạy qua thăm mẹ anh. Anh oán giận và trách móc tôi không túc trực chăm sóc mẹ anh mà không hề nghĩ tới chuyện con tôi ốm, tôi không được nghỉ làm và mẹ tôi cũng đang ốm vẫn phải đi gần trăm cây số tới trông con cho tôi ở nhà.
Người thân của anh chỉ cần hơi ốm đau, anh lập tức trách móc tôi không quan tâm chăm sóc. Nhưng khi chính tôi bị ốm, thậm chí là bất đắc dĩ phải bỏ thai anh cũng chẳng quan tâm, chỉ nói được một câu lạnh lùng “Ốm thì uống thuốc vào”.
Chuyện sex của chúng tôi càng tệ hại, khi anh có nhu cầu, anh sẽ vô cùng ngọt ngào thuyết phục tôi chiều bất kể tình trạng sức khỏe và tinh thần như thế nào, nhưng chưa bao giờ anh quan tâm tới nhu cầu của tôi. Nếu tôi không thích, vẫn phải chấp nhận vô điều kiện, nhưng nếu anh không thích, có thể hất tôi ra một cách thô bạo và mắng tôi vì làm phiền trong lúc anh đang muốn nghỉ ngơi.
chong ep pha thai vi khong hop tuoi
Khi anh có chuyện không vui hoặc thất bại trong công việc, tôi luôn ở bên, chia sẻ và ủng hộ mọi quyết định của anh, nhưng khi điều tương tự xảy ra với tôi, anh bỏ mặc trong nỗi tuyệt vọng, cay đắng và cô đơn đến phát điên. Anh có thể dành hàng giờ mỗi tối để ngồi với những ông hàng xóm vô công rồi nghề nhưng lại chẳng có nổi vài phút mỗi ngày để hỏi xem công việc mới của tôi có thuận lợi không.
Mâu thuẫn đỉnh điểm xảy ra sau tết, mẹ chồng chính thức yêu cầu chúng tôi sửa nhà và lo toàn bộ chi phí, trong khi số tiền anh đưa cho mẹ chỉ đủ khoảng 50%. Mẹ anh ép phải lo cho đủ và không cần biết khả năng tài chính của chúng tôi thế nào, việc sửa chữa được tiến hành ngay lập tức. Trước đó, anh đang làm tại công ty của chú tôi nhưng do một số mâu thuẫn, anh đã nghỉ việc ngay trước khi sửa nhà, do đó anh ở nhà luôn để trông coi thợ.
Còn tôi đã chấp nhận chuyển về làm cho một công ty gần nhà với mức lương chỉ bằng 2/3 trước đây để dành thời gian chăm lo cho gia đình và con cái. Làm gần nhà nhưng sáng tôi vẫn phải dậy sớm, dọn dẹp nhà cửa, cho con ăn, đưa con đi học, chiều về lại dọn dẹp, giặt giũ, chăm sóc con… Tiền vẫn phải cố gắng lo cho đủ tiêu dùng vì anh đã nghỉ làm, mà giờ có đồng nào anh cũng dốc vào nhà cửa hết.
Tuy nhiên dường như gia đình anh vẫn chưa hài lòng với những gì tôi làm. Mẹ anh vì phải bù thêm tiền sửa nhà nên suốt ngày kiếm cớ gây chuyện với tôi dù tình cờ tôi biết ông bà cũng không hề thiếu tiền. Bà kêu tôi đi làm suốt ngày không lo việc gia đình, nhưng tôi không đi làm lấy gì nuôi con? Chồng không những không thông cảm cho tôi mà cũng theo mẹ trách móc, gây chuyện.
Tôi thực sự chán nản khi phải sống trong gia đình này. Tôi mệt mỏi với mẹ chồng khó tính lúc nào cũng chỉ nghĩ đến tiền. Tôi thất vọng với người chồng không quan tâm tới vợ mà chỉ ích kỷ nghĩ cho mình và những người ruột thịt mà không quan tâm tới vợ. Tôi thực sự ân hận vì tình yêu mù quáng đã dành cho chồng. Tôi thực sự cảm thấy rất tồi tệ. Xin hãy cho tôi một lời khuyên, tôi có nên mang con đi để được sống cuộc sống thực sự của mình không? Xin cảm ơn!
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…

Thứ Tư, 29 tháng 7, 2015

Liệu con trai tôi có phải là con trai của chồng tôi hay là ...

Có lẽ khi kể ra câu chuyện này tôi sẽ nhẹ nhõm hơn rất nhiều, bao năm qua tôi đã giữ nó trong lòng không nói ra bởi tôi sợ, sợ định mệnh đã trói buộc tôi và người đó lại với nhau. Theo bao phu nu
Tôi năm này 28 tuổi còn chồng tôi là 26. Chúng tôi là dân miền trung nghèo nàn, học ít nên sớm xa rời quê hương vào nam làm ăn khi mới 18, đôi mươi. Ngẫm cảnh xa quê khổ cực nhưng con người miền Trung kiên cường ý chí nên chúng tôi luôn nỗ lực phấn đấu tích góp để gửi tiền về quê cho bố mẹ.
Tôi gặp anh trong một ngày mưa Sài Gòn, nhanh chóng chúng tôi làm quen và đem lòng yêu nhau. Thấm thoắt cũng được 3 năm, chúng tôi về ra mắt bố mẹ hai bên xin cưới. Bố mẹ tôi thấy con gái đã ngoài 20, lại gặp được chàng rể cùng quê hiền lành tốt tính nên đồng ý. Tôi khấp khởi chờ ngày về gặp bố mẹ chồng để bàn chuyện đại sự.
con dau lo ngoai tinh voi bo chong
Nào ngờ, bố mẹ anh trẻ hơn tôi nghĩ. Ấn tượng của tôi, lần đầu nhìn thấy bố anh là ông ấy rất đẹp trai, hiền lành và có nét phóng khoáng hơn anh. Bố anh làm nghề may mặc còn mẹ anh làm nội trợ cho một trường cấp hai.
Thấy tôi bố mẹ anh rất vui, họ đồng ý để chúng tôi đi lại và định tháng sau sẽ tổ chức hôn lễ, để chúng tôi sớm ổn định công việc rồi tính kế làm ăn.
Chẳng mấy chốc chúng tôi thành vợ thành chồng lúc đó tôi 23, chồng tôi 21 tuổi. Những ngày đầu tiên về nhà chồng tôi thấy mọi thứ thật yên bình. Nhưng rồi, thời gian qua đi sống với nhau cũng có một số va chạm nhỏ, điều đó không làm tôi bận tâm bằng những cái nhìn của bố chồng dành cho tôi.
Chính sự quan tâm thái quá của ông ấy khiến tôi sống e dè, nhiều lúc tôi không nghĩ đó là bố mà là một người đàn ông trung niên đang tràn đầy sức trẻ. Bố chồng tôi cũng lấy vợ từ năm 18 tuổi và sinh ra chồng tôi. Tính đến thời điểm này ông mới ngoài 40. Nhìn chồng tôi và ông đi với nhau, nhiều người cứ ngỡ là anh em.
Giờ mới kể đến người mẹ chồng của tôi. Bà lấy chồng năm 19 tuổi. Mẹ chồng tôi tuy ngoài 40 nhưng vẫn trẻ đẹp và ăn diện như một thiếu nữ. Bà rất thích được khen trẻ và đẹp nhất nhà, có lần có người hàng xóm tới chơi lỡ miệng khen tôi xinh hơn mẹ chồng. Thế là bà giận tôi ra mặt.
Chưa dừng lại ở giận, bà tìm cớ mắng nhiếc tôi, những lúc đó thấy tôi khóc, bố chồng tôi lại là quân sư hòa giải an ủi tôi. Còn chồng tôi thì cứ cười khúc khích khiến tôi càng thêm giận.
Tôi bỏ ra bờ ao ngồi một mình, một lúc sau nghe tiếng bước chân tưởng chồng ai ngờ lại là bố chồng tôi. Ông ấy đúng là người tâm lý hết an ủi động viên, bố chồng tôi còn đọc thơ cho tôi nghe. Và tôi cảm giác ông như đang trẻ lại.
Công việc trong nhà gần như bố chồng tôi đảm đương hết, từ hôm lấy vợ chồng tôi sinh ra tính lười biếng suốt ngày theo bạn rong chơi, đàn đúm chẳng đoái hoài gì tới tôi nữa. Lấy vợ được hơn 1 năm, chồng tôi xin phép bố mẹ theo xe Bắc- Nam kiếm tiền theo hội bạn. Thế là bố mẹ chồng tôi đồng ý. Tôi cũng xin phép vào Nam làm ăn tiếp, nhưng vì sợ phận gái xa chồng nhiều vấn đề phát sinh, mẹ chồng tôi nhất quyết ngăn cản.
Tôi vò võ ở nhà đợi chồng, mẹ chồng tôi đi làm cả ngày tối mới về để mặc tôi và bố chồng tự xoay xở mọi thứ. Tôi thực sự lấ làm ái ngại vì tình huống này. Nhà bố mẹ chồng tôi không có ruộng vườn, chỉ có mỗi chiếc máy khâu làm công cụ kiếm tiền vì thế tôi theo ông học may. Những ngày ở nhà với bố chồng tôi thấy mình yêu đời hơn, tôi nghĩ ra nhiều món ăn để cùng làm với ông. Tôi thích chưng diện những bộ quần áo mà ông thích.
Những lần chồng tôi về, luôn có những đêm ân ái. Vì phòng chúng tôi ở cạnh phòng bố mẹ chồng, nhiều lúc tôi rất ngại. Tôi cố gắng kiềm chế để không phát ra một tiếng động gì, vì tôi không muốn ông biết tôi đang “làm tình” với chồng.

bo chong ngoai tinh voi con dau
Tôi nhớ, có lần bố chồng tôi hỏi, chồng tôi có nhẹ nhàng khi làm chuyện đó với tôi không. Nhưng tôi không dám nói thật với ông rằng chồng tôi chẳng ý tứ gì lúc nào cũng ầm ầm như một kẻ thiếu thốn, dù chúng tôi ân ái rất đều đặn.
Chồng tôi về rồi lại đi, chỉ còn mỗi tôi ở nhà với ông bà. Một chiều thứ 7 mẹ chồng tôi xin phép ông vào nam theo đoàn trường đi du lịch 2 tuần hè, thế là chỉ còn lại hai chúng tôi với nhau.
Trước đây, tôi với ông cùng học may, làm việc rất thoải mái nhưng những ngày vắng mẹ chồng mọi thứ trở nên ngượng ngùng hơn, kể cả những cái chạm tay. Một buổi chiều trời mưa rất to, khi tôi đang trong phòng tắm, bất chợt mất điện. Tôi sợ quá hét ầm lên, lúc đó đột nhiên cửa mở một bàn tay ôm đúng ngực làm tôi giật mình. Và rồi cơ thể một người đàn ông trung niên choàng vào ôm lấy tôi. Đó là bố chồng tôi.
Tôi không hiểu vì sao tôi không hét lên mà tôi chỉ run, rồi những cái hôn vội vã, thèm khát làm tôi rát cổ họng. Tới giờ tôi không lý giải được vì sao giây phút đó lại mãnh liệt tới như vậy, tôi như cào cấu vào người ông ấy. Còn ông ấy chỉ biết thở vội, thở gấp vì được thỏa mãn tôi – đứa con dâu lăng loàn.
Không chỉ có hôm đó, mà những ngày tiếp theo tối nào chúng tôi cũng làm việc đó trên chính giường của vợ chồng tôi. Ông ấy nói, ông ấy rất ân hận nhưng không thể kiềm chế được bản thân. Ông ấy chỉ muốn chạm vào tôi, sở hữu vợ của con trai mình. Rồi chúng tôi cùng khóc.
Khi mẹ chồng tôi trở về mọi thứ lại trở lại như xưa. Còn tôi và chồng tự dưng cũng lạnh nhạt. Tôi không còn cảm hứng khi ân ái cùng chồng tôi, anh ấy tự làm, rồi tự vui. Những lúc đó, tôi chỉ nghĩ tới cơ thể rắn chắc của bố chồng, bờ vai đó thật ấm áp. Có lẽ tôi đã đi quá giới hạn? Phải chăng tôi đã yêu bố chồng hơn chồng?
Tôi xin phép bố mẹ chồng về nhà mấy hôm thăm bố mẹ đẻ, nhìn ánh mắt bố chồng lưu luyến tôi không tài nào hiểu được tâm trạng của mình. Tôi thấy xấu hổ, tội lỗi và muốn chạy trốn khỏi những suy nghĩ quái gở đang bủa vây lấy tôi. Ở nhà bố mẹ đẻ được hai ngày, vì quá nhớ ông bố chồng nhớ những lời nói ấm áp, những cử chỉ điệu bộ dạy tôi học may nên tôi vội vàng quay lại căn nhà nghiệt ngã đó.
Nhìn thấy ông tôi chạy vội vào phòng ngồi một góc và ông cũng đi theo, ôm ghì lấy tôi, tay ông lạnh quá. Tôi đặt bàn tay đó vào bầu ngực đang nóng hổi, rồi đặt vào cổ tôi. Ông giật phăng cúc áo tôi và hôn tới tấp. Cứ thế chúng tôi lại lao vào nhau, như những người điên.
Và tôi nhớ đó là lần cuối chúng tôi bên nhau. Sau hôm ấy, ông vĩnh viễn rời xa tôi vì tai nạn trên đường cao tốc sau khi đi lấy vải. Từ đó, tôi không còn gặp ông nữa. Đám tang hôm đó, tôi khóc như thể ngày tận thế. Tôi đã kiệt sức vì thương nhớ. Mọi người cứ nghĩ tôi là nàng dâu hiếu thảo, nào ngờ đâu tôi đang khóc cho người tình – mà số phận nghiệt ngã đưa chúng tôi đến với nhau. Năm đó, tôi 25 tuổi và tôi đang mang trong mình một giọt máu của một trong hai người đàn ông đó.
Giờ đây, con trai tôi đã 3 tuổi nhưng chưa một ngày nào tôi sống trong sự thoải mái. Bởi câu chuyện tình lăng loàn, ngang trái khiến tôi day dứt. Chồng tôi từ ngày bố mất đã trở nên tu chí làm ăn, anh càng yêu thương tôi hơn khi đứa con của chúng tôi chào đời.
Cảm thấy có lỗi với chồng, với mẹ chồng, tôi ghê tởm bản thân. Có lẽ tôi sẽ phải sống trong sự dày vò cả đời khi một một câu hỏi cứ ám ảnh tôi. Liệu con trai tôi có phải là con trai của chồng tôi hay là giọt máu của bố chồng quá cố?
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…

Là đàn ông đừng để người yêu rơi nước mắt

Chàng trai à, có điều này bạn nên nhớ: cô gái của bạn có thể mạnh mẽ lắm trước những giông tố cuộc đời, nhưng xin bạn đừng bao giờ bỏ mặc cô ấy chơi vơi với nỗi cô đơn. Tin tôi đi! Khi đó là lúc cô ấy cần bạn hơn bao giờ hết… Theo bao phu nu
con gai dung co to ra manh me
Có nhiều người đàn ông khi cãi nhau với bạn gái thường im lặng rồi bỏ lại cô ấy với những câu nói đại loại như “Anh đang bế tắc”, “Anh đi ngủ đây”…
Họ không nhận ra rằng đó chính là lúc cô gái cần anh ta nhất! Chàng trai à, có điều này bạn nên nhớ: cô gái của bạn có thể mạnh mẽ lắm trước những giông tố cuộc đời, nhưng xin bạn đừng bao giờ bỏ mặc cô ấy chơi vơi với nỗi cô đơn. Tin tôi đi! Khi đó là lúc cô ấy cần bạn hơn bao giờ hết…
Tưởng tượng thế này nhé, bạn đang đứng bếp nấu một nồi canh, gọi đó là nồi canh yêu thương. Muốn nồi canh ngon, bạn cần nguyên liệu chính là yêu thương, tất nhiên rồi. Nhưng chỉ yêu thương thôi thật nhiều thì chưa đủ, bạn còn cần thêm biết bao gia vị khác, nào là thông cảm, sẻ chia và kiên nhẫn… rồi còn phải bỏ công sức chú ý căn chỉnh lửa và thời gian cho vừa vặn. Yêu nhau rồi, đừng chỉ ích kỷ nghĩ rằng khi cãi nhau, mình mệt, mình cần nghỉ, mình cần thời gian cho riêng mình. Đây là vấn đề chung của hai bạn cơ mà, hãy cùng cô ấy ngồi lại, gạt bỏ đi cái tôi để cùng nhau đưa ra cách giải quyết vấn đề. Nếu không thì đưa ra những thỏa hiệp để cả hai cùng thấy vừa lòng.
Việc này rất nhanh mà, nếu bạn tập trung và thật sự muốn, chỉ mất 30 phút đến 1 tiếng, mà lại còn làm cho tình yêu của hai bạn bền chặt hơn nữa. Đừng nói rằng bạn bận hay không có thời gian, thời gian là thứ có thể tạo ra được, nói không có đồng nghĩa với việc nói “tôi không muốn”. Tiếc là nhiều người lại không biết hoặc vô tình quên mất điều này, để cô gái của mình thấy cô độc và chơi vơi với nỗi buồn biết bao ngày liền. Có đáng tiếc không?
Phụ nữ khi nói thật nhiều, khi rơi nước mắt cũng chỉ là muốn bạn ôm cô ấy vào lòng che chở, để cô ấy dựa vào mà vượt qua mọi khó khăn thôi mà. Chỉ đơn giản vậy thôi…
Học cách làm bánh bột lọc nhân khoai lang ngon hết ý
con gaiCô ấy có thể có nhiều bạn bè, nhưng những lúc như vậy người cô ấy cần nhất là bạn.
Cô ấy có thể đi cả ngày ngoài đường, cố tỏ ra bận rộn vui vẻ, cũng chỉ là để trốn tránh cảm giác mong chờ và cần bạn mà thôi.
Đừng để cô ấy phải làm vậy, phụ nữ vốn yếu đuối lắm. Khi cô ấy không còn làm vậy nữa, e rằng cô ấy đã buông xuôi mất rồi…
Tôi có cô bạn có người yêu được ít lâu. Hai bạn ấy yêu nhau lắm và cũng xác định yêu lâu dài, ngày nào họ cũng dành thời gian cho nhau dù chỉ là để trao nhanh những yêu thương rất vội. Nghe kể thì thấy mừng cho bạn là thế, nhưng tình yêu đẹp đến đâu thì rồi cũng có những lúc khó khăn.
Một đêm, khi họ đang cãi nhau và cô ấy khóc, cậu bạn kia chỉ buông gọn một câu: “Anh đi ngủ đây!”, rồi đi ngủ thật. Sáng hôm sau, bạn tôi thú thật sau khi nghe câu đó thấy tình yêu của mình biến đi đâu hết sạch, ngủ dậy thảng thốt nhận ra chẳng còn thấy mình đang yêu nữa. Tin tôi đi, những thái độ ấy của đàn ông là liều thuốc độc giết chết tình cảm nhanh nhất!
Phụ nữ, dù có thế nào, nhưng trước mặt người yêu của mình đều chỉ muốn ngoan ngoãn và dịu dàng và được che chở như một con mèo thôi.
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…

Mang cả vợ đi “biếu” sếp chỉ để vươn cao, vươn xa

Tôi là một người đàn ông tồi và hèn hạ nhất trên đời khi bán hết lương tâm mình, thậm chí mang cả vợ đi “biếu” sếp chỉ để vươn cao, vươn xa trong sự nghiệp…Theo bao phu nu
Tôi vốn xuất thân trong một gia đình nghèo, cha mẹ đều là những người nông dân chân chất, quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Mặc dù gia đình nghèo khó nhưng từ bé tôi đã được cha mẹ dạy cách sống sao cho phải đạo để quên đi cái nghèo. Thế nhưng cuộc sống bần cùng đã xô đẩy tôi tới bước đường “bán vợ đợ con”, “bán thân cầu vinh” như ngày hôm nay.
Đem vợ đi biếu sếp...
Đem vợ đi biếu sếp…
Sau những năm tháng một mình vật lộn với cuộc sống khắc nghiệt trên phố thị khi còn là sinh viên tôi bỗng trở thành một người đàn ông lạnh lùng, vô cảm, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến tiền và bất chấp tất cả chỉ vì mong muốn có được cuộc sống giàu sang, phú quý. 4 năm đại học là 4 năm tôi gồng mình lên với cuộc sống. Số tiền ít ỏi gia đình gửi từ quê ra chẳng đủ tiền trọ huống hồ còn tiền học phí, tiền ăn…
Những ngày tháng đầu tôi vẫn dặn lòng mình “chỉ có chăm chỉ, chỉ có nỗ lực mới có thành công, mới có thể tồn tại”. Vậy là tôi lao đầu vào học, học thật tốt mới có được những suất học bổng để chi trả tiền học phí, rồi lao đầu vào làm thêm, từ công việc bưng bê, trông xe, phát tờ rơi, đến công việc nặng như bốc vác tôi chẳng nề hà… Sau này đến bước đường cùng khi bệnh của mẹ tôi ngày càng nặng, để có tiền ăn học lại cũng muốn có tiền chữa trị bệnh cho mẹ nên tôi đã gây ra biết bao nghiệp chướng, dấn thân vào những con đường sai trái.
Lúc đầu chỉ vì tiền nên tôi quyết định giả danh đi thi hộ những cô cậu sinh viên lười học nhưng lắm tiền nhiều của, sau mỗi môn thi tôi được trả 500 nghìn, cảm thấy công việc này rất dễ để kiếm tiền, hơn thế số tiền lại không hề nhỏ nên tôi quyết tâm bám trụ với công việc này đến cùng. Sau mỗi kỳ thi tôi nhận được đến cả chục triệu, số tiền ấy cứ đều như vắt chanh. Mỗi một kỳ học sắp kết thúc là tôi lại rạo rực khí thế kiếm tiền bằng con đường “thi hộ”. Chỉ đến khi sự thể không còn cứu vãn được nữa tôi mới tỉnh ngộ nhưng rồi không bao lâu sau tôi lại rơi vào con đường lạc lối chỉ vì tiền.
Bước vào năm thứ 4 cũng là những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời sinh viên thì công việc “thi hộ” của tôi bị lộ tẩy. Khi bị thầy cô trong trường phát giác thì sự nghiệp học tập của tôi cũng bị đứt gánh. Nhận quyết định buộc thôi học mà đôi chân tôi như ngã khuỵu xuống đất. Nhiều người tiếc thay cho tôi, nhiều thầy cô nhìn tôi với ánh mắt thương cảm, chỉ vì tiền mà tôi đã tự tay mình vứt bỏ tương lai, bao nhiêu năm đèn sách nay hóa không. Chỉ vài tháng nữa thôi là tôi đã có thể tự hào cầm tấm bằng đại học trên tay, đường đường chính chính tìm cho mình một công việc ổn định vậy mà kết cục lại thành ra như vậy.

Chính vợ tôi đã cứu tôi ra khỏi bùn lầy
Chính vợ tôi đã cứu tôi ra khỏi bùn lầy
Lúc đầu tinh thần tôi suy sụp, bao khát vọng, bao hoài bão và cố gắng của tôi đổ xuống sông xuống bể. Tôi lao đầu vào rượu chè, cờ bạc, lô đề… một thời gian dài tôi trượt dài trong những nỗi đau và oán hận. Thế nhưng cũng chính lúc đó tôi gặp em, người con gái, người mà sau này là vợ tôi đã kéo tôi ra khỏi vũng bùn lầy.
Cô ấy là bạn học cùng khóa với tôi, là người con gái xinh đẹp, nết na, gia đình gia giáo. Khi còn là sinh viên chính cô ấy là người chủ động làm quen, kết bạn với tôi. Khi mới kết bạn cô ấy nói ngưỡng mộ tôi vì tôi học giỏi, muốn kết bạn với những sinh viên ưu tú trong trường để học hỏi… Từ đó chúng tôi trở nên thân thiết hơn, tôi coi cô ấy như một người em gái, chưa bao giờ tôi dám có suy nghĩ sẽ yêu cô ấy, một người con trai nghèo kiết xác như tôi làm sao dám tơ tưởng đến chuyện yêu đương, hơn thế cha mẹ cô ấy làm sao có thể chấp nhận một chàng rể như tôi. Cũng chính vì những suy nghĩ ấy mà rất nhiều lần tôi từ chối lời yêu của cô ấy, tránh mặt cô ấy suốt một thời gian dài.
Tôi yêu cô ấy nhưng lại không dám ngỏ lời, cho dù cô ấy chủ động nói lời yêu nhưng tôi cũng không thể chấp nhận chỉ vì mặc cảm về bản thân, gia đình, chỉ vì cái nghèo cứ đeo bám lấy tôi. Thế nhưng ngay chính cái ngày mà tôi nhận được quyết định đình chỉ học là ngày mà cô ấy đã đến và an ủi tôi rất nhiều, nhưng trong hoàn cảnh đó tôi không thể nào dũng cảm đối mặt với cô ấy nên đã tự thu mình lại và một lần nữa tôi lại chạy trốn khỏi cô ấy như một gã đàn ông hèn.
Nhưng chưa bao giờ cô ấy bỏ mặc tôi, tôi đi đâu cô ấy cũng dõi theo. Cô ấy khóc khi thấy tôi mê mệt trong men rượu, kể từ lúc đó tôi quyết bất chấp tất cả để yêu cô ấy. Mặc cho sự cấm cản của gia đình cô ấy vẫn quyết lấy tôi, cô ấy dọa sống, dọa chết, dọa bỏ nhà đi… để ép cha mẹ. Cuối cùng cha mẹ cô ấy vì sợ mất con nên đành chấp nhận một chàng rể không nghề nghiệp, không bằng cấp, không nhà cửa, tiền đồ như tôi.
Sau khi kết hôn, cha mẹ cô ấy vì không muốn con gái phải sống khổ sở nên đã mua cho vợ chồng tôi một căn hộ chung cư, xin cho tôi một công việc. Những ngày tháng đó tôi như được sống trong mơ, chính cô ấy đã cứu rỗi cuộc đời tôi. Tôi nguyện cả đời yêu vợ, cả đời sẽ mang hạnh phúc đến cho vợ. Vậy mà thời gian trôi đi lòng người cũng đổi thay. Chính tay tôi đã đem vợ đi “biếu” sếp chỉ để có được cái chức vụ mà gã sếp “dê già” ấy đã hứa mang đến cho tôi.
Sau bao đêm trằn trọc suy nghĩ “vợ thì dù sao vẫn là vợ mình, chỉ một lần duy nhất này thôi mình sẽ đem đến cho vợ cuộc sống sung sướng, cô ấy sẽ không phải xấu hổ với bạn bè vì có một ông chồng nghèo nàn, hay là vợ của một gã nhân viên quèn. Nếu không đánh đổi thì cả đời mình cũng không thể vươn cao được khi không có trong tay bằng cấp, trình độ gì…”, chính những suy nghĩ ấy đã khiến tôi mất đi tất cả.
Chính tôi đã dâng vợ mình cho sếp
Chính tôi đã dâng vợ mình cho sếp
Đêm đó tôi đã diễn một màn kịch hoàn hảo, khi cô ấy say cũng là lúc tôi nhường giường cho gã sếp vô đạo. Vợ chồng tôi vẫn sống hạnh phúc sau khi màn kịch kết thúc, kể từ đó tôi cố gắng yêu thương để bù đắp lại những lỗi lầm mình gây ra. Chức vụ mà tôi nhận được là niềm vui sướng hãnh diện của cô ấy nhưng đằng sau nó là cả một nỗi đau, nỗi ám ảnh trong cuộc đời tôi.
Tưởng rằng mọi chuyện sẽ kết thúc ở đó, nhưng không ngờ một tháng sau vợ tôi nhận được những bức ảnh nóng từ chính gã sếp bỉ ổi. Ngoài những hình ảnh ấy ra ông ta còn đòi được ân ái, vợ tôi như chết lặng sau khi phát hiện ra tất cả.
Hình ảnh cô ấy gào khóc đến ngất đi trở thành nỗi ám ảnh trong tôi, cô ấy nói sẽ hận tôi đến hết đời. Mặc cho những lời giải thích, những lời van xin hối hận của tôi cô ấy vẫn một mực đòi ly hôn. Những ngày sau khi phát hiện ra sự thật cô ấy trở nên trầm cảm, mặc dù không còn nghĩ đến ý định tự tử nữa nhưng kể từ đó cô ấy không nói chuyện với ai, không tiếp xúc với bất kỳ ai. Phải mất hơn 2 tháng nằm viện điều trị cô ấy mới bình phục trở lại. Những tháng ngày vợ nằm viện tôi như sống giở chết giở vì ân hận. Bố mẹ vợ quyết từ bỏ tôi, bạn bè coi thường tôi, và chính cái chức vụ mà tôi đã đánh đổi cả vợ để có cũng mất đi nhanh chóng.
Vậy là sau khi ly hôn với vợ tôi trở thành kẻ trắng tay, không nhà cửa, không vợ con, không gia đình, không công việc. Thứ duy nhất tôi có lúc này là nỗi ân hận và sự khinh bỉ, miệt thị của xã hội.
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…