Chủ Nhật, 30 tháng 8, 2015

Chơi bời thôi, dại gì mà lấy

Tiếng Khải cười ha hả trong phòng cùng những người bạn. Cuộc vui của họ mỗi lúc một thêm sung với rượu và tiếng nhạc. Theo bao phu nu
Trang bước ra khỏi toilet, cô cảm thấy mệt và muốn thoát khỏi chỗ này. Cô muốn có một không gian yên tĩnh, nơi chỉ có cô và Khải. Ở đây, Trang có cảm giác mình không thuộc về nơi này. Nhưng cô biết, cô sẽ chỉ có thể thoát khỏi quán bar này khi Khải đã say mèm.
Thấy Trang quay lại bàn nhậu, bạn bè của Khải cười lên sung sướng và đắc thắng. Họ nhìn nhau đầy bí ẩn, một số khác thì nhìn xoáy vào thân hình nóng bỏng của cô. Bất ngờ, một tên đứng dậy, phát nhẹ vào mông Trang trong khi cô đang đứng hướng mắt về phía Khải. Thấy vậy, Trang nổi giận, cô tát vào mặt người bạn đó. Cô mong đợi một cú đấm trời giáng từ Khải vào mặt của kẻ bỉ ổi ấy. Nhưng anh ta cười khoái trá rồi đứng dậy, ôm lấy eo Trang và nói: “Thôi mà em, làm gì nóng vậy. Bạn anh cả mà”.
Trang cầm chén rượu hất mạnh vào mặt Khải rồi bước ra khỏi quán. Cô không khóc! Sau lưng cô, tiếng chửi bới lầm xầm còn Khải thì đứng ngây ra nhìn.
*****
Khải ngạc nhiên là đúng. Bởi vì anh luôn nghĩ Trang chỉ là một cô gái làng chơi. Một cô gái mà người ta dùng tiền là có thể mua vui được. Vậy mà ngày hôm nay, Trang đã dám giáng một đòn thật đau vào mặt Khải chỉ vì giữ chút sĩ diện của một cô gái làm nghề bán thân nuôi miệng. Khải đưa tay vuốt những giọt rượu trên mặt xuống một cách đầy cay đắng.
anh-chi-choi-boi-chu-khong-he-yeu-toi-3-450x350
Trang chưa bao giờ được Khải tỏ tình nhưng cô luôn coi mình như một người bạn gái hờ của anh. Bất cứ khi nào Khải gọi, đi đâu xa đến mấy, dù là vào buổi đêm, khi bận đi làm… (Ảnh minh họa)
Khải và Trang quen nhau ở một quán karaoke. Đó là nơi Trang làm việc nên tất nhiên hai người sẽ chỉ có thể gặp nhau ở đó. Trang đẹp hơn những cô gái khác nên thường được đám khách có tiền chọn, trong đó có Khải. Sau một vài lần giao tiếp xã giao, Trang chính thức nhận lời “đi đêm” với Khải.
Khải là một công tử giàu có nên anh không thiếu tiền. Khải lấy làm lạ khi mỗi lần cùng nhau đi qua đêm, không bao giờ Trang nhận tiền từ anh. Có lần Khải thắc mắc, Trang phả khói thuốc vào mặt anh rồi cười: “Vì anh số may mắn, toàn đến vào hôm hàng khuyến mãi nên không mất tiền. Em làm ăn chuyên nghiệp nên luôn giữ đúng lời hứa. Hôm nào khuyến mãi sẽ không thu tiền”. Khải đã từng cười ha hả vào mặt cô “bán hàng tử tế” là Trang.
Quen nhau 2 tháng, Trang chính thức nghỉ làm ở quán karaoke đó. Trang chuyển nhà trọ tới một nơi rẻ tiền hơn. Cô đầu tư tiền đi học nghề nấu bếp với ý định xin vào một trường trung cấp để làm cấp dưỡng. Khải hơi bất ngờ vì quyết định đó của Trang. So với cái nghề mà cô từng làm, rõ ràng, cuộc sống hiện tại chật vật hơn bội phần. Khải hỏi, Trang nói thành thật: “Cũng đã đến lúc tìm một phương lấy chồng rồi anh ạ”.
Trang chưa bao giờ được Khải tỏ tình nhưng cô luôn coi mình như một người bạn gái hờ của anh. Bất cứ khi nào Khải gọi, đi đâu xa đến mấy, dù là vào buổi đêm, khi bận đi làm… Trang đều có mặt. Khải thích sự tận tụy đó của Trang dù cho anh rất bực mình khi đưa tiền chẳng bao giờ Trang nhận. Khải gọi Trang đi cùng đơn giản vì thấy vui, vì thấy cô đẹp, có thể làm mát mặt lúc đi cùng bạn bè. Còn chuyện yêu và cưới Trang? Điều đó Khải chưa từng nghĩ đến.
Khải không nhận ra Trang đã thay đổi rất nhiều từ khi gặp anh. Với anh, Trang cũng chẳng khác nào những cô gái làng chơi khác. Nhưng có một điều là mọi lúc vui, lúc buồn, không hiểu vì sao Khải đều tìm đến Trang. Anh coi cô như một người tri kỉ, tâm sự cả những điều cảm thấy thất bại nhất trong đời. Nhưng tuyệt nhiên chưa bao giờ Khải nghĩ Trang có vị trí gì. Có lẽ, cái thân phận là một cô gái làm quán karaoke đã không cho Trang cái quyền có một chỗ đứng “tử tế” nào đó trong đời Khải.
Khải đến nhà trọ của Trang thuê rất nhiều lần. Nó nhỏ nhắn, xinh xắn và giống như một tổ ấm của mấy cặp vợ chồng. Đến đó, Khải thích cái cảm giác nằm ườn trên giường, trong khi đó Trang nấu nướng chuẩn bị cơm. Bữa cơm đơn giản nhưng lần nào Khải cũng ăn rất ngon miệng. Sự yên bình đó khiến Khải thích thú. Nhưng rồi khỏi căn phòng, Khải là người đàn ông hoàn toàn xa lạ với Trang. Khải không biết rằng phía sau lưng anh, đôi mắt của Trang ngân ngấn lệ. Cô hi vọng rằng một ngày nào đó, cô sẽ ở trong căn nhà của anh, gọi anh bằng chồng.
choi-boi-thoi-dai-gi-ma-lay
Một mầm sống đang lớn lên từng ngày, tiếc là cha đứa bé chưa từng coi trọng mẹ nó. Thôi thì Trang sẽ nuôi con, sẽ một mình đối diện với cuộc đời… (Ảnh minh họa)
Trang đi một mình về nhà, nước mắt rơi lã chã. Vậy là đã hết những mong đợi và mộng tưởng về một tình yêu nào đó mà Khải dành cho cô. Ở quán rượu, cô đã nghe thấy tiếng Khải nói lớn với đám bạn trong lúc cô đi toilet: “Chơi bơi thôi chứ yêu đương, cưới xin gì. Ai mà đi cưới một con bé từng làm tiếp viên”. Câu nói đó cùng với sự dửng dưng khi bạn của Khải sàm sỡ Trang đã khiến Trang tỉnh giấc mộng. Mọi thứ đã hết thật rồi.
Khải không biết rằng Trang làm ở quán karaoke đó nhưng cô không bao giờ tiếp khách. Chỉ có một vị khách đặc biệt mà Trang chịu lên giường đó là Khải. Nhưng anh không nhận ra được. Anh đã mặc định coi cô là gái làng chơi nên không hiểu tình cảm mà Trang dành cho anh. Ngay cả việc Trang sẵn sàng từ bỏ cuộc sống nhàn hạ để quay về sống bình thường nhưng chật vật này cũng là vì mong có một ngày được sánh vai bên Khải.
Trang không buồn vì Khải không yêu mình mà chỉ buồn vì Khải chưa bao giờ coi cô là một người con gái đáng để yêu.
Trang đưa tay ôm lấy bụng mình. Một mầm sống đang lớn lên từng ngày, tiếc là cha đứa bé chưa từng coi trọng mẹ nó. Thôi thì Trang sẽ nuôi con, sẽ một mình đối diện với cuộc đời…
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…

Ngoại tình với vợ của bạn thân tôi mất tất cả

Quả như dự đoán của tôi, kể cả khi tôi ôm Hoa cũng không kháng cự, rồi cứ thế chúng tôi như ngầm hiểu ý nhau. Theo bao phu nu
Ngay ngày hôm sau tôi hẹn Hoa đến khách sạn, đó là đêm đầu tiên tôi chính thức ngoại tình.
Các cụ xưa nói chẳng sai chút nào “Cơm thầy, vợ bạn, gái cơ quan” cấm được mon men đến. Vậy mà ma xui quỷ khiến thế nào tôi lại động vào “vợ bạn”, nên giờ mới khốn khổ thế này.
Ngay ngày hôm sau tôi hẹn Hoa đến khách sạn, đó là đêm đầu tiên tôi chính thức ngoại tình. (Ảnh minh họa).
Chẳng là tôi và Đức vốn chơi với nhau từ khi còn học đại học, sau này ra trường may mắn sao hai đứa lại làm chung một hệ thống, rồi cùng rủ nhau mua chung cư cùng tòa nhà. Vì thế đã thân nay còn thân hơn, hai gia đình thân đến mức tưởng như một.
Tôi kết hôn trước Đức 1 năm, tính đến thời điểm này vợ chồng tôi kết hôn đã được 4 năm có với nhau một cô con gái 2 tuổi. Còn vợ chồng Đức vẫn đang trong giai đoạn kế hoạch. Đức tâm sự, cậu ta muốn sự nghiệp ổn định, bước thêm một vài bước nữa trong công ty rồi mới tính đến chuyện sinh con.
Nhiều lần tôi cũng hỏi cậu ta “thế vợ ông có đồng ý không, 3 năm kế hoạch dài đằng đẵng này phụ nữ ai chịu được.”, thế nhưng cậu ta vốn tính gia trưởng nên sau khi nghe tôi hỏi thì đùng đùng nói với giọng bực tức “Không đồng ý cũng phải đồng ý, làm nhân viên quèn tiền đâu mà sữa bỉm cho con. Đẻ ra rồi không đủ kinh tế nuôi thì bồng bế nhau ra đường à. Nhà tôi làm gì có điều kiện như nhà ông, nên tôi nói là phải nghe cãi lại thì tôi trả về cho ở với thầy u”.
Biết tính cách của Đức nên tôi cũng không hỏi sâu thêm nữa. Vợ Đức trẻ đẹp, ăn nói nhã nhặn, lại có tài nấu nướng. Nói chung, so với mụ “sư tử” nhà tôi thì đúng là một trời một vực. Chẳng vì thế mà nhiều lần tôi thấy tội cho cô ấy quá, lấy phải người chồng gia trưởng như cậu ta thì phải nhịn, không nhịn là ăn đòn như chơi.
Tiếp xúc với vợ chồng cậu bạn này nhiều khiến tôi sinh thêm cái tật mơ mộng. Chẳng hiểu sao mà đêm đến tôi thường có cảm giác lạ, nằm cạnh vợ mà cứ ngỡ đang ôm cô vợ của Đức. Thậm chí nhiều lần tôi tự tưởng tượng thấy bóng dáng Hoa (tên vợ của Đức) lấp ló trong nhà tôi. Trong thời gian này tôi thường hay tập trung sự chú ý vào Hoa, cố tìm cơ hội để nói chuyện, tâm sự với Hoa. Vì vốn dĩ hai gia đình thân thiết với nhau nên việc tôi và Hoa nói chuyện với nhau cả vợ tôi và Đức không ai có biểu hiện nghi kỵ gì.
ngoai tinh vo vo cua ban than
Rồi “cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra”, sự việc kéo dài được hơn 2 tháng thì chuyện ngoại tình của tôi và Hoa bị Đức phát hiện. (Ảnh minh họa).
Tiếp xúc với Hoa lâu ngày tôi biết được Hoa rất thích có con, cô ấy yêu trẻ con lắm, lúc nào cũng thích được bồng bế con bé Susi nhà tôi. Lấy cớ đó nhiều lần vợ tôi đi làm về muộn tôi thường nhờ Hoa sang trông Susi giúp. Cũng trong thời gian này, tôi lên kế hoạch dụ Hoa “ngoại tình”. Người ta nói “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”, Hoa với tôi gần gũi với nhau nhiều riết thành quen. Trước mặt Hoa tôi luôn tỏ ra điềm đạm, với vẻ ngoài bảnh bao, công việc hòm hòm lại thêm gia đình có điều kiện nên chẳng bao lâu Hoa rơi vào lưới tình.
Ban đầu chỉ là những câu nói bông đùa khi chỉ có riêng hai chúng tôi, sau đó tôi mạnh rạn mon men đến vờ như vô tình nắm tay Hoa, vuốt tóc Hoa… những lúc như thế không thấy Hoa phản ứng gì tôi đoán chắc chắn cô ấy cũng đã ngầm đồng ý rồi nên tiến đến xa hơn. Quả như dự đoán của tôi, kể cả khi tôi ôm Hoa cũng không kháng cự, rồi cứ thế chúng tôi như ngầm hiểu ý nhau. Ngay ngày hôm sau tôi hẹn Hoa đến khách sạn, đó là đêm đầu tiên tôi chính thức ngoại tình.
Rồi “cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra”, sự việc kéo dài được hơn 2 tháng thì chuyện ngoại tình của tôi và Hoa bị Đức phát hiện. Khi đó bao tội lỗi Hoa đổ hết lên đầu tôi, nào là việc “em bị khống chế, anh ấy nói nếu em cứ cứng đầu không chịu nghe anh ấy thì anh ấy sẽ đuổi việc anh, thậm chí chặn hết mọi con đường sống của anh. Anh ta cậy bố anh ta làm quan lớn. Rồi anh ta nói, nếu em còn ngoan cố thì vợ chồng mình phải thu xếp trả anh ta số tiền 600 triệu anh ta cho vạy mua chung cư… em vì lo cho anh nên mới…”.
Khi Hoa dựng chuyện đến đó, Đức đã xông vào đấm tôi túi bụi. Chưa kịp phản ứng gì thì cậu ta nói thêm “Nếu muốn giải quyết êm đẹp thì sắp tới tranh chức lên trưởng phòng cậu rút tên đi. Bố cậu làm to thế kiểu gì cũng sắp xếp cho cậu được vị trí khác. Còn tiền tôi nợ cậu mua chung cư coi như xí xóa… Cậu thấy thế nào? Nếu không thì gọi vợ cậu đến giải quyết. Tôi biết, mụ “sư tử” nhà cậu mà biết thì chẳng để yên cho cậu sống đâu, đã thế gia đình cậu có to đến mấy thì vẫn phải dựa bóng nhà vợ. Thông minh, biết điều thì cậu nên đồng ý, bằng không thì cứ chờ mà xem. Tội ngoại tình với vợ của bạn không dễ tha thứ đâu…”.
Bây giờ tôi không biết phải làm thế nào? Có lẽ chính tôi mới là người rơi vào màn kịch mà vợ chồng Đức bày ra. Nếu không nghe theo lời Đức thì chắc chắn với tính cách của vợ tôi, tôi sẽ chẳng thể sống yên ổn được, cô ấy sẽ “ăn tươi nuốt sống” tôi mất. Rồi chuyện kinh doanh, hợp tác của hai bên gia đình cũng bị ảnh hưởng xấu nếu vợ tôi đòi ly hôn. Tôi hối hận vì đã động đến vợ của bạn. Rất mong sẽ nhận được lời khuyên của mọi người.
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…

Ước muốn một lần được tìm chồng cho mẹ

“Con còn nhớ những ngày con nhỏ, khi bị bọn bạn trêu là ‘thằng không cha’, con đã khóc và chạy về với mẹ. Mẹ xoa đầu và bảo ba con đi làm xa”. Theo bao phu nu
“Ngày con cất tiếng khóc chào đời, ngày mẹ đã nói niềm vui trào dâng ngập trời. Bao yêu thương của cha đã dành để trong mái ấm từng ngày qua con lớn lên. Là lời ru mẹ đưa bên cánh võng, cho con say giấc ngủ, là lời cha từng ngày ấm êm, mong sao cho con lên người…”.
Lời bài hát Nơi ấy con tìm về của ca sĩ Hồ Quang Hiếu vang vọng khiến con nhớ mong về mẹ, về gia đình những ngày này. Nỗi niềm trong con khắc khoải, mơ về 2 tiếng “Mẹ ơi!” từ quê nhà xa xôi…
Ước muốn một lần được tìm chồng cho mẹ
Cuộc đời mẹ vất vả vì con… Ảnh minh họa.
Năm 4 tuổi, mẹ của Võ Ê Vo đi xuất khẩu lao động, cô sống với cha. 9 tuổi, cô được dì nuôi nấng và hiện tại 9X hoàn toàn tự lập khi phải xa gia đình.
Chiều nay mẹ gọi khi con ngủ. Con cáu gắt, thậm chí còn to tiếng với mẹ. Mẹ chỉ nhẹ nhàng giải thích, lâu không thấy con gọi về nên mẹ lo. Con nhận ra cái sai của mình nhưng không dám nói lời xin lỗi.
22 năm nay, chưa bao giờ con nói một câu cảm ơn hay xin lỗi mẹ. Con biết nhưng để trong lòng. Con ngại.
Ngày con xa nhà để đi học ở trường chuyên của tỉnh, mẹ khóc nhiều đêm vì mong nhớ. Ngày con rời Việt Nam đi du học, mẹ bảo con hãy cố lên. Mẹ không còn khóc, nhưng con biết, đằng sau ánh mắt mẹ là nỗi lo khôn nguôi.
Ở nơi đất khách quê người, con mới hiểu thế nào là những ngày xa mẹ. Con không buồn vì phải sống một mình. Con không buồn vì phải tự chăm sóc bản thân. Con buồn vì không thể ở bên để chăm lo mẹ.
Cuộc sống khó khăn khiến mẹ  hay cằn nhằn và yêu cầu con phải hoàn thành mọi thứ một cách xuất sắc. Mẹ muốn con phải học thật giỏi. Mẹ muốn con phải hăng hái tham gia các hoạt động xã hội. Mẹ muốn con luôn đứng đầu, là thủ lĩnh. Mẹ muốn con trưởng thành hơn bạn bè cùng trang lứa. Mẹ muốn con phải là một người đàn ông tốt…
Con từng nghĩ đó là áp lực vô cùng. Bởi tại sao bạn bè được chơi, còn con phải sống cuộc sống con không mong muốn. Nghĩ vậy, nhưng con luôn cố gắng làm mẹ vui lòng. Bởi con hạnh phúc khi thấy mẹ hãnh diện khoe con với mấy bà hàng xóm. Con biết, mẹ còn vui hơn con khi thằng con trai nhỏ đỗ cao trong một kỳ thi hay đạt một giải thưởng nào đó. Ngày con nhận được học bổng du học, con biết, dù lo lắng, nước mắt rơi nhưng mẹ vui biết nhường nào. Hạnh phúc của mẹ ngập tràn trái tim con. Nụ cười làm mẹ trẻ hơn rất nhiều nên con sẽ phấn đấu vì điều đó.
Du học xa nhà, con đã quen với việc tự lập, tự quyết định tất cả mọi việc. Đôi khi con cũng muốn mỗi tối học bài xong có người nhắc đi ngủ sớm, sáng ngủ dậy có người chuẩn bị bữa sáng, hay đơn giản chỉ là kêu lên “Mẹ ơi” mỗi khi về đến nhà. Cuộc sống ồn ào, náo nhiệt, xung quanh toàn người lạ ở trời Tây, không thể nào bằng được chốn yên bình ở quê nhà, nơi đó có mẹ.

Người mẹ đơn thân chạy xe máy một mình đi sinh con

tam-su-uoc-mong-mot-lan-duoc-tim-chong-cho-me
Mẹ xoa đầu và bảo ba con đi làm xa, sẽ về với con sớm thôi. (Ảnh minh họa)
“Một mình mẹ loay hoay chăm con trong bệnh viện, lo cho con từng miếng sữa, giấc ngủ… Nhìn mẹ, người ta xì xầm bàn tán gì đó về hai mẹ con mình” – Xuân Nghi viết.
“Thời gian lấy đi tuổi xuân của mẹ… Và con lấy đi sức sống mẹ cha… “. Câu hát vang lên nhức nhối trong lòng con. Cả cuộc đời mẹ tần tảo, hy sinh cho con.
Con biết mẹ có nhiều ước muốn. Mẹ đánh đổi cả tuổi thanh xuân của mình để theo ba. Mẹ chấp nhận bị họ hàng, gia đình xa lánh để đến với ba. Mẹ kể rằng tuy với mọi người, ba con là kẻ xấu nhưng với mẹ, ba là người tuyệt nhất. Nhưng không mẹ à! Ba không tốt đâu! Ba đã bỏ mẹ đi rất xa, đến một thế giới khác, để bây giờ con cũng chưa một lần được nhìn thấy mặt.
Nhiều đêm, con thấy mẹ ngồi khóc một mình. Con chỉ dám nhìn từ xa, không dám lại gần an ủi mẹ. Mẹ có ân hận không khi đánh đổi tất cả vì ba? 22 năm nay, mẹ sống một mình nuôi con. Mẹ vừa là cha vừa là mẹ. Mẹ héo mòn vì năm tháng, vì nhớ ba, và vì lăn lộn giữa dòng đời để nuôi con.
Con còn nhớ những ngày con nhỏ, khi bị bọn bạn trêu là “thằng không cha”, con đã khóc và chạy về với mẹ. Mẹ xoa đầu và bảo ba con đi làm xa, sẽ về với con sớm thôi. Nhưng giờ thì con biết, điều đó không bao giờ xảy ra.
Con lớn rồi. Con hiểu và con muốn có một ai đó bên cạnh mẹ lúc tuổi già. Mẹ không đi bước nữa vì sợ ra đường con bị người ta chỉ trỏ, xa lánh. Mẹ sợ con không được yêu thương vì một người không cùng máu mủ. Mẹ vì con mà để đời mẹ sống một mình, cô đơn. Con xa nhà từ năm 16 tuổi, cũng từ lúc đó, mẹ lúc nào cũng một mình. Thế mà những năm tháng ấy, con từng nghĩ, con sẽ mang lại tất cả niềm vui cho mẹ. Con sẽ là cánh tay che chở, bên mẹ mọi lúc. Để đến giờ, gần 10 năm sống xa nhà, con mới hiểu rằng, con không thể làm những điều con từng hứa…
“Cuộc đời con,sẽ không quên tình yêu thương mẹ cha đã dành cho con… Đường tương lai nhiều chông gai. Và những lúc gian nan làm con ngã quỵ… Để con nhớ rằng nơi ấy một góc bình yên luôn có mẹ cha chờ con tìm về…”.
Bài hát vẫn vang vọng, như muốn nói rằng, dù đi đâu, dù con có làm gì, dù thành công hay thất bại, đằng sau con vẫn luôn có mái ấm tình thương. Nơi đó có mẹ, luôn ngóng trông mỗi ngày… Con thầm nhắc bản thân mình sẽ quan tâm hơn đến mẹ. Thầm nhắc bản thân mình sửa đổi tính cách nhiều hơn.
Đằng sau những hy sinh của mẹ, con vẫn chưa đem lại được điều gì. Con vẫn bướng bỉnh, vẫn cứng đầu, để mẹ phải lo.
Mẹ à, con sẽ tìm ba cho mẹ. Con sẽ tìm cho mẹ một người đàn ông tốt, chăm sóc mẹ, bên mẹ những tháng ngày còn lại… Để mỗi khi trở về, con sẽ được thấy mẹ mỉm cười trong vòng tay hạnh phúc! Mẹ nhé!
Tình thương yêu gửi mẹ từ nước Nga xa xôi! Con trai của mẹ!
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…

Thứ Năm, 27 tháng 8, 2015

Anh nói không thấy vui khi bên tôi ngay sau khi có được tôi

Đến một ngày tôi vào hộp thư chat của anh và phát hiện những lúc anh nói đi ngủ là anh nói chuyện với cô gái khác. Tôi khóc sướt mướt, hỏi anh tại sao, anh nói khi bên tôi không thấy vui nữa. Theo bao phu nu

Tôi và anh quen nhau tình cờ trên mạng xã hội, có lẽ nhiều bạn cho đó là ảo, nhưng đối với tôi là thời gian hạnh phúc. Lúc mới quen nhau, ngày nào chúng tôi cũng nói chuyện suốt, từ sáng tới khuya, anh quan tâm từng chút, mặc dù không gặp nhau hằng ngày nhưng tôi cảm thấy rất ấm áp. Cứ thế hai tuần chúng tôi gặp nhau một lần vì ở cách nhau khoảng 100 km. Được anh yêu thương tôi thật hạnh phúc, cứ ngỡ anh là người sẽ cùng mình đi hết đoạn đường còn lại.
regrets-header
Đâu ngờ một tháng sau, vì bệnh nên anh phải làm phẫu thuật, không nói chuyện với tôi gần 2 tháng. Thời gian sau anh lạnh nhạt với tôi rất nhiều, tôi nghĩ do mệt nên anh không thể quan tâm. Công việc tôi rất bận, nhưng mỗi khi rảnh là tôi đi thăm anh, người ta bảo: “Sao mày cứ đi gặp người ta mà người ta không thăm mày”? Tôi nghe thấy lòng buồn lắm, nhưng sợ anh đi xa ảnh hưởng sức khỏe. Vậy mà tôi rất buồn mỗi lần gặp anh. Anh rất khác trước, tôi biết anh không yêu mình nữa. Tôi chỉ không hiểu sao anh không nói thẳng.
Giờ tôi vẫn yêu anh rất nhiều, anh cũng nói yêu tôi, nhưng không ngờ anh giấu tôi bao chuyện. Những khi anh nói đi ngủ sớm, không thể nói chuyện với tôi, tôi cũng vui vẻ với anh. Đến một ngày tôi vào hộp thư chat của anh và phát hiện những lúc anh nói đi ngủ là anh nói chuyện với cô gái khác. Tôi khóc sướt mướt, hỏi anh tại sao, anh nói khi bên tôi không thấy vui nữa.
Thật sự tôi yêu và đã đi quá giới hạn với anh, tôi không muốn tiếp tục sống nữa, hoàn toàn gục ngã. Tôi quyết định chia tay, anh đồng ý, tim tôi đau không thể tả được. Đến giờ tôi vẫn không hiểu được từ trước giờ anh có yêu mình không? Anh ra đi không lời tạm biệt, nói rời xa để tôi không buồn đau nữa và được hạnh phúc. Tôi chỉ biết cười cho bản thân. Tôi nhớ anh lắm, tình yêu này dành mãi cho anh.
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…

Xã hội này không dành cho những cô gái ngoan hiền?

Nếu ai đó nói với bạn rằng họ chỉ thích một cô gái ngoan hiền dịu dàng thì bạn đừng vội tin. Xã hội này không dành cho những cô gái như bạn đâu. Theo bao phu nu
gai ngoan
Khi tôi học lớp 6, tôi được cử đi thi học sinh giỏi văn. Đội tuyển của trường có tới 13 người nhưng lại chỉ chọn 2 người đi thi. Tôi cảm thấy mình may mắn vì ở lớp tôi không phải là học sinh xuất sắc nhất. Và niềm vui chẳng được bao lâu. Cuối buổi học, nhóm bạn của Hồng Linh – cô bạn chung đội tuyển với tôi chặn tôi trước cổng trường. Họ kéo tôi vào một góc và bảo: “Loại con gái đần độn như mày sao lại có thể được cử đi thi được. Chỉ là cô giáo nhầm lẫn giữa cái tên Diệu Linh và Hồng Linh thôi. Ngày mai mày cấm được đến trường nghe không? Nếu không mày biết tay tụi tao”.
Hôm đó tôi đã rất sợ nhưng vì vào được đội tuyển của trường đi thi cấp Quận là điều vô cùng may mắn và là sự nỗ lực không ngừng của tôi nên tôi vẫn quyết định đi học. Ngay lập tức “lời nguyền ác ma” được thực hiện. Suốt mấy tiết học tôi như ở địa ngục khi mấy cô bạn cùng lớp hết giật tóc, viết lên sách, vẩy mực lên áo. Cuối giờ xe đạp của tôi cũng bị tháo hơi. Tôi quyết định không thể im lặng mãi nên báo cáo với giáo viên chủ nhiệm. Cái tôi bất ngờ hơn cả chỉ là lời nói vô trách nhiệm của cô: “Bụt không trêu gà sao gà mổ mắt. Cô cũng đâu có hiền lành. Chuyện của các cô tự giải quyết với nhau. Đừng có lúc nào cũng làm phiền giáo viên. Tôi không phải quan tòa hay bố mẹ cô mà chiều cô mãi được”. Lần đầu tiên tôi nhận thức rõ rằng sự công bằng đã mất vì sự vô cảm của người tôi cảm thấy tin tưởng nhất lúc đó.
Năm tôi học lớp 9, lần đầu tiên tôi được tặng hoa hồng vào một ngày lễ rất đặc biệt. Khi ấy tôi ngồi ngay phía cửa sổ. “Chàng trai bí ẩn” – người tặng hoa hồng cho tôi chỉ xuất hiện trong có vài giây sau khung cửa và nói hai từ: “Tặng Linh”. Rất nhanh. Khi tôi chỉ mới vừa định hình được sự tồn tại của cậu ấy thì cậu ấy đã chạy ra phía rìa ngoài sân bóng trường. Cậu ấy đội mũ phớt và mặc chiếc áo len kẻ. Tôi nhìn theo bóng dáng cậu ấy và mường tượng lại. Chàng trai bí ẩn có một đôi mắt to màu nâu hạt dẻ. Đó là tất cả những gì tôi còn nhớ được. Tôi chưa kịp cảm ơn chỉ đứng bất động một hồi trước khi mấy cậu bạn cùng lớp giật lấy bông hoa trong tay tôi. Ngay lập tức họ có màn đấu bóng chuyền với bông hoa tội nghiệp.
xa hoi nay khong danh cho gai ngoan
Cuối buổi những gì tôi nhận được chỉ là bông hoa đã trụi cành. Đấy là lần thứ hai tôi cảm thấy mình đã bị đối xử tệ chỉ vì đã không dám đứng lên đoạt lấy quyền lợi của mình. Tôi sợ rằng sẽ lại ở trong thế giới cô độc như hồi tôi học lớp 6. Và tôi vẫn cứ tiếp tục bị bắt nạt ngay trong chính lớp học của mình. Tôi vẫn cứ là bình phong cho mọi tội lỗi của các cô cậu bạn trong lớp gây ra: Diệu Linh quên mang sách bài tập, Diệu Linh không mặc đồng phục, Diệu Linh nghỉ học không phép…Ngay chính thầy cô cũng chẳng nhớ nổi mặt tôi mà vẫn phê tên tôi trong sổ đầu bài với vô số tội. Tôi trở thành học trò cá biệt lầm lì trong khi chỉ tôi biết rằng lỗi của tôi chỉ là tôi quá hiền lành. Rồi không biết từ đâu tôi có biệt danh là rùa. Cái biệt danh này rất đúng với tôi. Tôi đã tự khép mình lại trong chiếc bóng của chính mình, nhỏ nhoi và đơn độc. Tôi cứ ẩn mình trong chiếc mai sần sùi đầy vết xước nhưng nó cho tôi một cảm giác an toàn.
Lên cấp III, tôi tình cờ quen một cậu bạn học chung trường. Tôi không có nhiều bạn ở lớp nên cậu ấy trở thành bạn thân nhất của tôi. Khi học thêm ngoài giờ chúng tôi luôn chọn chỗ ngồi cạnh nhau. Đăng Dương xuất hiện trong cuộc sống của tôi giống như một định mệnh được sắp đặt. Ở bên cậu ấy tôi luôn cảm thấy vui vẻ và an bình. Không dưới một lần tôi đã muốn nói với Đăng Dương điều ấy. Nhưng tôi đã không có cơ hội làm vậy…
Cuối cùng tôi cũng thoát khỏi những ngày tháng đáng sợ và thi đỗ Đại Học. Học Đại học không giống như cấp III, ít nhất bạn bè cũ – những người bắt nạt tôi cũng không còn học chung. Một chân trời mới đã mở ra thế nhưng tôi vẫn là đứa con gái nhút nhát vô cùng. Tôi biết mình không thể sống mãi như thế được nên đã cởi mở hơn với mọi người. Cuối học kì một năm thứ II Đại học, lần đầu tiên tôi cảm thấy thích một cậu bạn cùng lớp. Tôi chủ động làm quen và bắt chuyện. Chúng tôi trở thành bạn thân từ lúc nào không hay. Cuối cùng tôi quyết định tỏ tình. Cái tôi nhận được chỉ là sự từ chối: “Kiên không thể thích Linh được Linh ạ. Linh rất xinh, rất dịu dàng. Nhưng Kiên chưa bao giờ thích những cô gái giống như Linh. Nói sao được nhỉ? Kiên muốn cô gái mình yêu mạnh mẽ và cá tính. Linh quá hiền lành. Đừng như vậy nữa Linh ạ. Phải thay đổi thôi”.
Năm tôi 24 tuổi, tôi có người yêu. Một người tôi luôn yêu thương và kì vọng rất nhiều. Anh giúp tôi vượt qua sự nhu nhược của bản thân. Chúng tôi quyết định ra mắt gia đình anh. Buổi nói chuyện không suôn sẻ như tôi nghĩ. Ba mẹ anh nói với anh: “Con bé này hiền nhưng không nhanh nhẹn. Con dâu gia đình ta phải khôn khéo. Có ghê chút cũng tốt chứ không nên lành quá con ạ”. Anh đã quyết định chia tay tôi không lâu sau đó. Tôi lại lần nữa thất vọng về mình. Vì sao tôi luôn nhường nhịn, luôn chịu đựng nhưng lại chưa bao giờ được một kết quả tốt. Phải chăng tôi không nên hiền lành như thế? Hiền lành ở xã hội này liệu có phải là một điều tốt?
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…

Xem nhà nó giàu thì con hẵng cưới

Và vì thế, tôi sống cô độc giữa nhà chồng. Chỉ vì tham giàu mà tôi phải trả giá. Đàn ông giàu có hay phụ tình, có thể là đúng… Theo bao phu nu
tam su con gai
Tiền của mình để sắm sửa cho bản thân. Thời gian đi học thật nhàn hạ, bao nhiêu con mắt đàn ông ngưỡng mộ tôi vì tôi xinh đẹp, nhìn có vẻ trong sáng và rất nhanh nhẹn.
Lúc đó, nhiều người đã phát hiện ra bản chất tham giàu của tôi nên những gã trai bình thường không còn theo đuổi hay chơi thân với tôi nữa. Tôi cũng chẳng bận tâm vì tôi luôn xác định, chuyện tình cảm của tôi ở thời sinh viên chỉ là chuyện chơi bời, không cần thiết nhắc đến trong tương lai.
Khi tôi ra trường, đi làm, tôi may mắn lợi dụng được một người đàn ông giàu có xin việc cho mình. Vậy là, học hành chẳng bằng bạn bè nhưng tôi lại có được công việc tốt, thu nhập tốt hơn các bạn. Khi đó, tôi càng có điều kiện để khiến mình lộng lẫy hơn. Thời gian đi làm, dù có qua lại với người này, người nọ nhưng tôi đã đem lòng yêu, và yêu thực sự một người đàn ông. Người này rất bình thường, điều kiện kinh tế cũng bình thường, chỉ là anh có chí, rất biết làm ăn và có thu nhập khá ổn, không phải là quá giàu có gì so với những gã theo đuổi tôi.
Tôi có nói với mẹ rằng, anh ấy chưa có nhà cửa nhưng tương lai, một hai năm nữa sẽ mua được nhà cho hai vợ chồng. Mẹ tôi làm um lên, mẹ bảo ‘xem nó có nhà to thì hãy lấy, chứ không thì nghỉ đi. Mày bao nhiêu năm yêu đàn ông giàu, bây giờ chúng nó còn vây quanh mày, cung phụng mày chẳng xong, mày lại đi yêu cái thằng chưa có nhà có cửa. Mày bị điên à. Nhất định là không được con nhé. Xinh đẹp như con, thiếu gì trai giàu để ý. Yêu đại gia, cưới đại gia, chỉ có đại gia mà thôi’.
Nghe mẹ nói, tôi thấy run run. Tôi luôn nghĩ như mẹ nhưng lần này, khi gặp và yêu anh, tôi lại nghĩ khác. Tôi muốn cưới anh vì anh cũng không thua kém gì những người khác cho lắm. Anh có chí và tôi đã nhìn thấy tương lai rộng mở của anh. Chỉ có mẹ tôi chưa thấy gì nên mẹ mới nói vậy. Tôi muốn cưới anh. Nhưng mẹ tôi mà đã phản đối thì khó mà cãi. Ngày tôi dẫn anh về ra mắt, mẹ tôi buông những lời không hay xúc phạm anh. Mẹ tôi nói anh là loại này, loại kia, không xứng với nhan sắc của con gái mẹ, khiến anh tự ái và bỏ đi. Từ hôm đó, anh chia tay tôi hẳn, không vương vấn gì.
con gai khong nen lay chong ngheo
Tôi cô độc, đau khổ mất một thời gian nhưng cũng nhanh chóng yêu người đàn ông giàu có từng cưu mang tôi. Người này đã có vợ con nhưng đã chia tay, hiện tại đang ở cùng một cô con gái xinh xắn. Tôi về làm vợ anh thì phải làm mẹ kế của con gái anh. Chuyện này với tôi mà nói, không thể được. Nhưng mẹ tôi lại thở phào ‘ôi xời, nó giàu thế lo gì nó không mua được nhà cho con gái nó ở riêng. Mày để cho nó đứa con trai, nó cho mày lên tiên luôn, không phải lo nhé. Cứ về đó mà sống, quản lý tài sản đó, mẹ mày được nhờ’.
Lại một lần nữa tôi nghe lời mẹ nhưng lần này, có sự chán chường và muốn buông xuôi. Đúng, đời tôi sống trong cái sướng quen rồi, giờ lấy người nghèo chắc cũng khó lòng mà chịu đựng được. Tôi lấy anh, cũng nghĩ sẽ sinh cho anh một cu cậu thông minh nhưng nào ngờ, 2 lần đều sinh con gái. Sinh đến đứa thứ hai là con gái thì anh không màng gì tới tôi nữa, coi tôi như người ngoài luôn.
Suốt ngày anh ra ngoài chơi bời, nhậu nhẹt, chắc là có cả gái gú. Tôi thì chẳng được anh quan tâm, hỏi han một câu. Hàng tháng, anh đưa tiền đủ khoản chi tiêu cho hai con, chăm sóc các con và tiền lo sinh hoạt trong nhà, còn lại thì không cho thêm tôi đồng nào. Mẹ tôi hay vòi tiền, làm gì có mà cho mẹ vì tôi bây giờ còn thân tàn ma dại. Con chồng cũng coi tôi là kẻ đào mỏ, khinh thường tôi. Trước đây, vì anh yêu tôi nên còn được anh bênh vực, bây giờ thì chẳng ai ngó ngàng gì.
Tôi sống cô độc giữa nhà chồng. Chỉ vì tham giàu mà tôi phải trả giá. Đàn ông giàu có hay phụ tình, có thể là đúng. Nhưng đứa con gái tham lấy chồng giàu như tôi có gì đáng giá đâu. Tôi đã sống buông thả, lợi dụng người khác suốt thời gian dài, và bây giờ tôi phải trả giá cho việc đó.
Còn mẹ tôi, có người mẹ nào lại dạy con mình đi lợi dụng người khác, chỉ yêu người ta vì tiền như mẹ tôi không? Giờ con gái mẹ khổ, mẹ vẫn ung dung không nói năng gì, mẹ vẫn bảo ‘bỏ thì lấy người khác’. Một nách hai con, còn ai muốn cưu mang tôi nữa, ai muốn nuôi hai con của tôi mà gánh trách nhiệm. Tôi không thể ngờ mẹ lại suy nghĩ như vậy. Mẹ đã hại đời tôi. Từ khi lớn lên, mẹ đã tiêm vào đầu tôi tư tưởng tham giàu, muốn lấy chồng giàu và giờ đây, tôi đã phải gánh hậu quả ấy.
Tôi sống như cái bóng vô hồn trong căn nhà này và chẳng biết, ngày nào nữa, tôi sẽ bị anh tống cổ ra ngoài không thương tiếc. Tôi đau đớn vô cùng, phải làm sao đây? Có người mẹ nào lại như mẹ tôi.


Dạy con gái ngoan ngoãn, hiền lành, yêu thương chân thành, tìm được người chồng tốt thì không dạy lại dạy con gái lợi dụng người khác, lợi dụng tiền bạc và đẩy con vào cảnh cô độc, có chồng cũng như không. Thật sự tôi quá thất vọng về mẹ mình. Bây giờ, tôi bơ vơ khi thấy không có ai là người để mình tin tưởng nữa.

Thứ Ba, 25 tháng 8, 2015

Không có công bằng cho người thứ ba

Làm vợ đã mệt, lại gặp mấy hồ ly trong vai mèo cái, lâu dài chẳng ai muốn làm “vợ” cho mệt, cứ chọn chức danh “nhân tình” hay “bồ bịch” cho nhàn. Theo bao phu nu

Đối với người thứ ba, những gã đàn ông có vợ luôn là một thứ bùa mê thuốc lú, một dạng thuốc gây nghiện khiến cho họ lao vào yêu đương say đắm, cuồng si. Cũng phải thôi, anh đã có vợ nên rất yên tâm phấn đấu cho con đường công danh sự nghiệp, tiền tài, địa vị; am hiểu tâm lý phụ nữ, biết cách lấy lòng, biết chinh phục, biết nói dối và biết chuyện chăn gối. Anh nắm rõ đường đi nước bước khi tấn công một người đàn bà, nhất là khi người ta dễ dãi bật đèn xanh, bởi thế nhiều người thứ ba không dứt ra được.
Ân hận đấy, day dứt đấy, rồi lại tự nhủ “Tình yêu không có lỗi ”, rằng “Lỗi tại tinh yeu”. So sánh với thanh niên chưa vợ, đàn ông có gia đình nhiều ưu điểm và kinh nghiệm hơn hẳn: có tiền, am hiểu tâm lý, có kinh nghiệm giường chiếu, có khả năng chiều chuộng, làm hài lòng đối tác cả chuyện tình cảm lẫn vật chất và tình dục. Vậy nên không khó khi muốn kiếm rau sạch cải thiện những lúc chán cơm nhà.
IMG_9246-9433b
Đấy là chuyện đàn ông, còn đây là chuyện phụ nữ: Nếu nàng đoan chính, không gã đàn ông nào dám đặt tên cho nàng là “Bồ”. Nếu phụ nữ không trút bỏ xiêm y, làm sao đàn ông có thể càn quấy? Đừng đổ tại tình yêu, đừng vì anh ta yêu bạn. Bạn là phụ nữ, có thể sinh con cho anh ta như vợ anh ta, có thể chăm sóc anh ta hơn vợ anh ta, nhưng bạn đừng nhân danh tình yêu mà làm cho gia đình người ta xào xáo.
Đừng nói: “Chị yêu chồng chị và tôi cũng yêu anh ấy. Trong mối quan hệ này, tôi đau khổ chẳng kém gì chị”. Bạn nhầm, tỏa hương và bốc mùi là hai khái niệm khác nhau hoàn toàn. Còn nếu bạn đàng hoàng, danh giá, hẳn đã làm vợ với một mái ấm hạnh phúc. Trong chán ngoài thèm vậy thôi, người ta thường khao khát những thứ chưa có được, chứ có được rồi đâu còn phải ao ước nữa. Cảm giác vụng trộm, thèm khát, hồi hộp, say đắm lúc ngoại tình liệu có còn khi anh ta bỏ vợ và đường đường chính chính cho bạn một danh phận?
Một ngày đẹp trời nào đó bạn trở thành vợ, chị vợ hiện tại trở thành bồ, chị ấy rảnh rang ăn diện, làm đẹp, cò cưa chồng bạn, cũng nói câu “Em yêu chồng là việc của em, còn yêu anh ấy hay yêu ai là chuyện của chị”, bạn sẽ cảm thấy thế nào? Liệu bạn có muốn giáng cho chị ta một cái tát hay không? Nhiều người thứ ba trơ trẽn gọi điện cho vợ của bồ, khuyên hãy nhanh chóng “giải thoát” cho chồng, đừng có cố níu kéo anh ta nữa, rằng “Không có tôi cũng có người đàn bà khác”, rằng “Chị không biết giữ chồng thì chẳng nên trách ai”, rằng “Trước khi trách móc những cô bồ, sao các chị không xử cái gã chồng hư hỏng trước đi đã”.
Chúng tôi có xử đấy các nàng ạ, vì bao giờ anh ta cũng là người phải xử đầu tiên, đấy mới là kẻ có liên quan trực tiếp đến cuộc sống của gia đình, đến tổ ấm và những đứa con. Chỉ có các nàng, những kẻ thứ ba, không xử đến nên chúng tôi mới nhắc tới ở đây, âu cũng là quá nhẹ nhàng, quá nhã nhặn so với cái việc mà các nàng đã làm.
Các nàng đòi công bằng chăng? “Chồng chị gái gú, chị không làm gì mà lại chửi chúng tôi”. Chồng chị có tội của chồng chị, các em quan hệ cặp kè với chồng chị cũng có tội. Các cụ dạy: “Có gan ăn cắp, có gan chịu đòn”. Bạn đã dám cặp với chồng của người ta thì cũng phải chấp nhận tất cả những gì xảy đến, kể cả phản ứng của xã hội, của người vợ, của những đứa con. Dám làm thì phải dám chịu, hay ý bạn là lỗi do người đàn ông kia hoàn toàn, bạn không có lỗi? Đàn bà mà chính chuyên, đàn ông nào dám trêu hoa ghẹo nguyệt. Đàn bà mà đoan chính, đàn ông nào dám chim chuột, bướm ong.
Đừng làm người thứ ba rồi đòi hỏi công bằng với rao giảng đạo đức, trơ trẽn và lố bịch lắm mấy nàng à. Làm vợ đã mệt rồi, lại còn gặp mấy ả hồ ly trong vai mèo cái nữa, về lâu về dài rồi chẳng ai muốn làm “vợ” cho nó mệt, thôi chị em mình cứ chọn cái chức danh “nhân tình” hay “bồ bịch” cho nó nhàn.
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…

Bí mật đằng sau việc người yêu liên tục đòi cưới

Giờ thì anh mới ngã ngửa thì ra việc nàng liên tục đòi anh cưới không phải vì nàng yêu anh hay muốn nhanh chóng về chung sống với anh… Theo bao phu nu
Ngã ngửa với bí mật đằng sau việc người yêu liên tục đòi cưới
Anh và nàng yêu nhau từ thời chân ướt chân ráo vào đại học. Ngót nghét cũng đã 4 năm trôi qua, cái đích tiến đến hôn nhân cũng chẳng còn bao xa nữa. Từng có với nhau biết bao kỉ niệm đẹp, từng hứa hẹn với nhau dù thế nào đi nữa cũng sẽ cùng nhau đi đến cuối cuộc đời, bởi thế anh và nàng đều hiểu “nửa kia” như “đi guốc trong bụng”.
Nàng thừa hiểu những điều anh nói là thật, là chân thành nhưng nàng vẫn nhất quyết không chịu rồi cứ làm cho mọi thứ rối tung rối bù lên: “Anh không muốn cưới tôi chứ gì, được rồi anh không cưới thì mình chia tay, tôi không muốn yêu người không có trách nhiệm như anh. Anh không cưới tôi tôi lấy người khác”. Thấy nàng làm quá, anh bực mình gắt gỏng: “Chia tay thì chia tay!”. Chỉ đợi nghe câu đó của anh, nàng làm bù lu bù loa lên: “Tôi biết mà anh đã có người khác, anh là cái đồ ăn cháo đá bát, đồ bạc tình, bạc nghĩa”…
Tin anh chia tay nàng nhanh chóng lan truyền trong chúng bạn, đi đâu bạn bè cũng nhìn anh với ánh mắt ái ngại. Thì ra ai cũng nghĩ rằng anh là kẻ phản bội nàng, theo như lời nàng kể chứ nào ai biết thực hư câu chuyện thế nào. Anh giận vì bị nàng vu khống nhưng lòng vẫn yêu nàng tha thiết. Anh cố giải thích cho nàng hiểu để nối lại tình xưa nhưng nàng một mực không chịu. Bởi giờ đây bên nàng đã có một chàng trai mới, anh ta giàu có, công việc lại ổn định, có thể lo cho nàng cuộc sống sung túc đủ đầy.
doi cuoiMột buổi chiều muộn đang lang thang một mình trên con phố cũ, anh bắt gặp hình bóng người con gái thân quen, đó là nàng. Nàng đang tay trong tay đi cùng người đàn ông khác, trông anh ta rất sang trọng, lịch lãm vừa nói chuyện vừa cười đùa rất vui vẻ. Anh hiểu ra mọi điều, trái tim anh đang tan nát thành từng mảnh vỡ vụn.
Giờ thì anh mới ngã ngửa thì ra việc nàng liên tục đòi anh cưới không phải vì nàng yêu anh, muốn nhanh chóng về chung sống với anh mà nàng biết chắc chắn rằng hoàn cảnh lúc bấy giờ anh chẳng thể cưới nàng. Nàng lấy đó làm lí do để chia tay rồi đến với người khác, trong mắt nàng người đó tốt hơn anh. Làm như thế anh cũng chẳng thể trách cứ được nàng vì ai bảo anh không cưới nàng thì nàng yêu và cưới người khác.
Anh chua chát nhận ra rằng đó thực chất chỉ là ván bài ngược của người con gái khi đã thay lòng đổi dạ để kết thúc một cuộc tình cũ và nhanh chóng đến với cuộc tình mới mà không phải mang bất cứ điều tiếng nào.
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…

Nhiều lúc chỉ muốn… ngoại tình cho xong!

Cưới được 3 năm, mới có với nhau 1 mặt con, mà em đã than thở: “Em chán, nhiều lúc chỉ muốn ngoại tình!”. Anh biết vì sao không? Theo bao phu nu
Cũng phải, ngày yêu nhau, chồng em bảnh bao, ga lăng bao nhiêu, bây giờ cưới nhau về, anh ấy đơn giản chỉ là một gã đàn ông sống cùng nhà. Ở nhà thì ăn mặc lôi thôi lếch thếch, lại chẳng biết sạch bẩn là gì. Ngày trước chau chuốt bao nhiêu, giờ úi xùi bấy nhiêu, chỉ khi nào đi ra đường mới gào lên: “Vợ ơi, ủi cho anh bộ đồ”. Không hiểu sao không tự ủi, mà lại phải kêu vợ. Việc gì cũng đến tay vợ.
Ngày còn yêu (tức chưa cưới, chứ không hẳn bây giờ đã hết yêu), người đàn ông ấy chiều em hết nước hết cái. Anh ấy cư xử nhẹ nhàng với em, nhẫn nhịn và chịu đựng em như nhịn cơm sống. Em thích gì là anh chiều ngay tắp lự. Bây giờ anh chỉ là gã đàn ông bình thường thôi với tất cả những thói hư tật xấu mà không cần che đậy gì. Đã thế, chuyện chiều vợ là chuyện xưa rồi, đã “tuyệt chủng” từ khi em sinh đứa con đầu lòng.
Ngày còn yêu, em nào biết anh ấy cũng lười vô đối. Em chỉ thấy khi nào ghé thăm nhà, phòng anh cũng sạch như lau như li, giường chiếu thơm tho, quần áo treo ngay ngắn phẳng lì trong tủ. Thế mà bây giờ, anh ấy hết giờ làm là trở về nhà xem tivi, nằm gác chân đọc báo. Quần áo khô không thèm dọn, huống chi đến ủi. Cơm nước đã có vợ lo, anh chỉ chờ vợ gọi xuống ăn cơm. Nếu vợ càm ràm, anh ấy lại tính đến hướng thuê người giúp việc. Không phải em kỹ tính hay không ưa gì người giúp việc, mà là em không muốn có người lạ trong nhà mình, mất tự do.

Nhiều khi em chỉ muốn ngoại tình, với người đàn ông trước đây em muốn lấy làm chồng 
Ngày còn yêu, anh ngày nào cũng nói yêu em không chán. Thỉnh thoảng, anh lại chở em đến một nơi lãng mạn và giữ bí mật rất kỹ, chỉ để em vui. Lần nào gặp nhau cũng ôm không rời, hôn nhau đắm đuối. Thế mà bây giờ anh chỉ ôm khi anh “cần”, hôn thì hiếm hoi, lời yêu vỗ cánh bay xa. Thi thoảng, em thèm muốn những giây phút lãng mạn vợ chồng như ngày yêu nhau. Thi thoảng, em thèm nghe lời yêu, thèm một cái ôm xiết. Em nghĩ, chắc khi gặp một ai đó lãng mạn với mình như anh ngày xưa, chắc em sẽ “đổ” mất!
Em cũng nhớ người đàn ông của em ngày xưa, bất kể việc gì cũng xắn tay áo làm cùng em, cho em vui, cho em đỡ mệt. 3 năm trôi qua, người đàn ông của em đã không còn bên em nữa. Kệ em chăm con, kệ em làm những công việc lặt nhắt không tên rất đàn bà để vun vén gia đình nhỏ. Anh chỉ biết đến công việc của anh thôi, không còn nghĩ đến vợ anh cũng có công việc riêng phải làm bên cạnh rất nhiều việc lặt vặt trong gia đình cần anh phụ một tay.
Người đàn ông của em đâu rồi? Người mà đã thủ thỉ bên tai em sẽ yêu em suốt cuộc đời, không lấy được em thì anh “quy y”; người mà rong ruổi cùng em suốt chặng đường dài chỉ để chắc chắn em an toàn khi có anh bên cạnh; người mà chỉ nói lời yêu thương mật ngọt chứ chưa bao giờ nặng lời; người chỉ cần nhìn thấy em vui và khỏe mạnh là anh cảm thấy hạnh phúc? Anh đã đâu rồi?
Nhiều khi buồn vì cô đơn trong gia đình, em chỉ muốn được ngoại tình. Em mơ ước được ngoại tình với người đàn ông ngày xưa đã khiến tim em thổn thức; người đã cùng em nặn lên một hình hài thiên thần bé bỏng đáng yêu. Em thèm lắm cảm giác được là phụ nữ, là phái yếu, phái đẹp, yêu và được yêu.
Giá như chúng ta không là chồng, mà chỉ là “tình nhân”!
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…