Thứ Năm, 10 tháng 9, 2015

Mẹ chồng “bá đạo” khiến tôi đi ngủ cũng cười

Tôi nghĩ, mẹ chồng ‘bá đạo’ như mẹ chồng tôi thì chắc chỉ có một trên đời.  Theo bao phu nu

Tôi từng nghe mọi người kể nhiều về mẹ chồng. Người thì kêu ca mẹ chồng ‘hắc ám’, soi mói, xét nét con dâu đủ kiểu. Người thì khen mẹ chồng nức nở. Nhưng mẹ chồng ‘bá đạo’ như mẹ chồng tôi thì chắc chỉ có một trên đời.
Nhớ ngày tôi về ra mắt, mẹ chồng đã đưa tôi đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Đầu tiên là bộ váy mà mẹ mặc. Chưa bao giờ tôi thấy một người phụ nữ U50 nào lại mặc váy lộng lẫy như vậy để đón con dâu tương lai. Mà váy bà mặc rất đẹp, tôn được dáng người vẫn thon thả cũng như làn da trắng.
Ngồi trò chuyện hơn một tiếng đồng hồ, bà không hề hỏi tôi về chuyện gia đình hay nghề nghiệp, mà chỉ nói chuyện loanh quanh thời trang, thức ăn, phim Hàn Quốc… Thấy tôi quần tây, áo sơ mi lịch sự, kín đáo, bà đã kéo tôi ra cửa hàng (do mẹ chồng tôi mở ngay cạnh nhà) và bảo để bà giúp tôi chọn đồ. Vừa vào cửa hàng, bà ngắm một lượt rồi lấy ra mấy cái váy rất sành điệu đưa tôi mặc thử.
Loay hoay mặc thử hết cái này tới cái khác theo ý bà mà tôi toát cả mồ hôi. Sau khi thử xong, bà bắt tôi mặc nguyên một bộ váy mới và đi xuống nhà, tới trước mặt người yêu. Bà làm tôi có cảm giác rất hạnh phúc, như thể tôi mới là con gái bà vậy.
mẹ chồng
Loay hoay mặc thử hết cái này tới cái khác theo ý bà mà tôi toát cả mồ hôi. (Ảnh minh họa)
Ăn cơm trưa xong, mẹ chồng tương lai đưa tôi lên gác, ngồi trong phòng sách nhỏ của bà để tâm sự. Chủ đề chúng tôi nói đều xoay quanh bạn trai tôi, từ khi anh còn nhỏ tới khi anh lớn. Có lẽ nỗi lòng người mẹ nào cũng vậy, khi nói về con đều xen lẫn chút chê bai nhưng đầy tự hào. Bà nói chuyện rất vui, có lúc phá lên cười như thể tôi là bạn già của bà vậy. Khi tôi về, mẹ chồng tương lai còn gửi thêm cho tôi vài cái váy mới. Bà nói là con gái phải ăn mặc thật đẹp, thật yêu bản thân thì mới khiến người đàn ông yêu mình hơn. Dù tôi ngại ngùng không muốn nhận nhưng bà vẫn đưa cho bạn trai cầm bảo mang về cho tôi.
Khi trở thành vợ chồng, mẹ chồng tôi càng thể hiện sự “bá đạo” với con dâu là tôi đây. Ngay sau ngày cưới, tôi đã bị bà gọi xuống nhà một mình. Thấy chồng tôi lò dò từ lầu xuống, bà mắng rồi đuổi về phòng ngay. Nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của mẹ, tôi hoảng hồn không biết mình có làm sai gì không, và chuẩn bị tinh thần nghe giáo huấn.
Ai ngờ, mẹ chồng tôi lôi ra một cái túi đầy váy ngủ mỏng tang. Bà bảo: “Con gái con đứa, lấy chồng rồi thì cũng phải ăn mặc làm sao cho chồng nhìn không chán chút chứ. Tối đi ngủ chứ có phải đi tập trận đâu mà mặc kín đáo thế?”. Tôi ngượng ngùng cầm số váy lên phòng, trong lòng thì cũng nôn nóng muốn mặc thử. Lúc trước tôi cứ sợ ở với mẹ chồng nên mới sắm một số váy ngủ cotton, nào biết mẹ chồng mình lại suy nghĩ thoáng và “bá đạo” đến thế.
Mẹ chồng tôi không hiền, thậm chí còn khá hung dữ. Mỗi buổi sáng, mẹ đều bắt vợ chồng tôi dậy thật sớm, tôi phải nấu bữa sáng cho cả nhà. Nhưng không phải mình tôi làm, mà chồng tôi cũng phải lăng xăng trong bếp phụ vợ. Hôm nào chồng tôi cố ngủ thêm chút nữa đều bị bà lên tận giường lôi xuống với điệp khúc “Mày dám ngủ khi vợ mày đang nấu cơm hả?”
Sau đó, mẹ chồng lại bắt con trai đèo vợ đi chợ sáng. Ban đầu, do không quen nên tôi rất mệt và ấm ức với mẹ chồng. Tôi cho rằng nếu bà không ngủ được thì cũng đừng “lục” tung các con dậy như thế! Nhưng sau khi vô tình nghe mẹ nói chuyện với ba chồng, tôi mới hiểu ra và càng thương mẹ hơn. Thì ra, bà bắt chúng tôi dậy sớm vì muốn hai vợ chồng được hít thở không khí buổi sáng trong lành. Rồi để vợ chồng tôi cùng làm việc để chồng quen nếp chia sẻ, hỗ trợ việc nhà với vợ. Bà cũng cho rằng việc hai vợ chồng tôi cùng nhau nấu bữa ăn sẽ hâm nóng tình cảm mỗi ngày. Nghĩ lại những lần 2 vợ chồng giận nhau, cũng nhờ sáng sớm cùng nấu ăn, cùng đi chợ mà hóa giải được mâu thuẫn, tôi càng biết ơn mẹ chồng.
mẹ chồng
Có mẹ chồng “bá đạo” cuộc sống làm dâu của tôi đầy màu sắc. (Ảnh minh họa)
Mẹ chồng tôi cũng xét nét con dâu vô cùng. Tôi làm gì sai, bà mắng ngay không tiếc lời. Những lần đầu, tôi có cảm giác bị mẹ xúc phạm. Nhưng càng sống chung, tôi càng hiểu mẹ hơn. Mẹ là kiểu người “ruột để ngoài da”, có gì thì nói ngay rồi tươi vui trở lại. Vì thế mà sau mỗi lần mắng tôi xong, mẹ lại là người bắt chuyện trước, rồi cười nói bình thường với tôi ngay.
Nhớ có lần, tôi rửa chén nhưng vội vàng nên vẫn còn mùi xà phòng trong bát. Thế là trong bữa ăn, bà mắng tôi xa xả. Tôi buồn đến phát khóc ngay trên bàn ăn. Ấy vậy mà tối đó, chính mẹ chồng lại tới phòng bảo tôi thay quần áo, bà dẫn tôi đi mua sắm để. Trong lòng tôi biết đây là bà đang ngầm vỗ về tôi.
Ngoài những việc đó, mẹ chồng tôi còn cực kỳ tâm lý và hợp với thông gia. Mỗi tuần, bà bắt chồng tôi phải chở vợ về nhà chơi 2, 3 tối. Rồi khi nào rãnh rỗi, bà lại đến thăm bố mẹ đẻ tôi. Lần nào đi cũng mua đủ thứ quà cáp. Nhìn hai bà thông gia nói chuyện, ai cũng nghĩ hai người là chị em vì quá thân mật.
Vì thế, không chỉ tôi mà cả nhà tôi, ai cũng mến mẹ chồng tôi. Cứ có lễ, tiệc gì bố mẹ tôi đều mời bố mẹ chồng sang chơi. Mối quan hệ giữa hai nhà chúng tôi cũng trở nên rất tốt đẹp.
Có mẹ chồng “bá đạo” cuộc sống làm dâu của tôi đầy màu sắc. Giận hờn có, vui vẻ có, khóc có, cười cũng có. Nhưng nhiều khi, tôi chỉ muốn nói “Cảm ơn mẹ rất nhiều!”. Có một người mẹ chồng như mẹ, tôi cũng cảm thấy yêu chồng hơn. Tôi thật là may mắn đúng không mọi người?
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…

Lẽ nào vì lý do đó mà chồng “trở mặt” với tôi?

Đã gắng nén nước mắt về làm vợ anh, nhưng gia đình chồng vẫn luôn coi tôi như người ngoài, hờ hững và bạc đãi tôi sau 3 năm chung sống.  Theo bao phu nu

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê. Gia đình tôi có năm chị em gái. Tôi là con gái út. Bố mẹ tôi là nông dân nhưng đều cho chúng tôi ăn học đàng hoàng. Hai chị dạy mầm non, hai chị khác là giáo viên tiểu học. Riêng tôi làm văn thư cho một trường cấp hai. Có lẽ vì nhà có nhiều con gái nên bố tôi rất nghiêm khắc. Ông quản lí tất cả mọi việc của con cái rất chặt chẽ. Tính ông gia trưởng nên có những chuyện làm chúng tôi rất buồn, cảm giác như bố không hiểu mình.
Các chị lớn đã có gia đình. Các anh rể đều được bố lựa chọn. Nhiều lần tôi cũng giới thiệu bạn trai cho cả nhà. Nhưng bố luôn là người quyết định cuối cùng. Năm tôi 26 tuổi, bố tôi qua đời vì tai nạn lao động. Tôi lúc ấy vẫn độc thân. Mấy chị buồn buồn nói: “Có lẽ duyên mày chưa tới”. Năm tôi 28 tuổi, anh rể giới thiệu anh cho tôi. Anh làm quản lí nguyên liệu cho nhà máy đường.
Những ngày mới gặp, thật ra tôi không có nhiều ấn tượng về anh. Anh cao, hơi gầy, da ngăm đen. Chị tôi còn nói nhỏ: “Nó nhậu nhiều lắm” làm tôi càng ngại. Nhưng sau vài lần đi chơi cùng nhau, nghe anh tâm sự, tôi có cảm tình. Anh mất vợ đã 5 năm và có một đứa con gái 3 tuổi. Bao năm qua anh vẫn gà trống nuôi con. Tôi có thể cảm nhận được nỗi buồn của anh. Sau những lần đến nhà chơi, con gái anh cũng rất quý mến tôi.
Sau một năm quen nhau, chúng tôi quyết định kết hôn. Mặc dù còn lăn tăn chuyện mẹ kế-con chồng, nhưng tôi tự an ủi mình sống tốt là được.
Khi ra mắt gia đình chồng và nói chuyện với mọi người. Bố mẹ anh có nói sẽ cho đất để chúng tôi xây nhà riêng, vì ngôi nhà hiện tại đứa em trai của anh đang sống cùng vợ. Mà em dâu anh đang cùng buôn bán quần áo với mẹ anh.
Tôi đang cảm thấy bình thường thậm chí rất vui thì bố anh tiếp tục: “Nhưng sau khi xây nhà xong thì phải đem bàn thờ của vợ cũ về thờ”. Tôi vô cùng ngạc nhiên và xin gia đình chồng cho thời gian suy nghĩ.
Sau đó tôi có nói riêng với anh: “Nếu như ngôi nhà của anh và chị trước đây cùng nhau xây dựng thì em không có ý kiến gì hết. Vì em là người đến sau. Nhưng nhà mới, anh và em cùng góp công xây dựng sao có thể làm theo ý bố được. Chị mất lâu rồi, giờ anh lấy em, anh có thể để việc thờ cúng cho bố mẹ của chị cũng được mà.” Anh đồng ý với tôi. Nhưng khi anh nói lại với bố mẹ thì mẹ anh nói: “Không đồng ý thì khỏi xây nhà”.
Lẽ nào vì lý do đó mà chồng "trở mặt" với tôi?
Chúng tôi quyết định lễ cưới chỉ làm đơn giản, như một buổi tiệc thân mật để họ hàng hai bên biết mặt dâu rể. (Ảnh minh họa)
Nhà tôi hiện giờ chỉ còn tôi sống với mẹ. Nên nghe nói vậy tôi bảo anh sau khi cưới anh về ở với tôi. Anh cũng đồng ý vì thuận lợi cho công việc của cả hai. Bố mẹ anh lại o ép rằng nếu anh ở rể thì con gái anh sẽ ở với ông bà nội và không được theo anh. Tôi rất buồn vì cảm giác cả gia đình chồng đã không có ấn tượng tốt về mình. Nhiều lúc tôi nghĩ những điều mình nói chẳng lẽ vô lý lắm sao?
Anh vẫn quyết định kết hôn với tôi. Lần đầu tiên nhà anh thuê xe lên nhà tôi chơi để bàn bạc các lễ sắp tới. Mẹ anh nói: “Đường sá xa xôi, sau lần gặp này coi như xong mọi chuyện, chỉ chờ đến ngày cưới”. Nói xa cũng không hẳn, từ nhà anh đến nhà tôi khoảng 60 km, đường bê tông thuận lợi xe máy, ô tô có thể đi được. Mẹ tôi không đồng ý. Mẹ tôi nói trước khi cưới ít ra cũng thêm một lễ nữa.
Vì anh là người từng có gia đình. Còn tôi cũng không thích phô trương. Nên chúng tôi quyết định lễ cưới chỉ làm đơn giản, như một buổi tiệc thân mật để họ hàng hai bên biết mặt dâu rể. Cả hai gia đình đều đồng ý.
Nhưng trước khi cưới hai tuần là giỗ của vợ cũ anh. Tôi cứ nghĩ sẽ làm bên nhà bố mẹ ruột của chị vì dù sao thì anh cũng sắp tái hôn. Thế mà không phải, gia đình chồng vẫn làm giỗ, lại còn làm rất lớn, hơn 15 bàn tiệc. Gần bằng đám cưới của tôi với anh. Tôi cảm thấy tủi thân vô cùng. Tôi thắc mắc với bố anh, ông bảo: “Làm lớn để trả nợ miệng, con thấy khó chịu thì không cần đến dự”. Trên đường về tôi cố chịu đựng nhưng nước mắt cứ chảy.
Rồi anh và tôi cũng cưới nhau. Vàng cưới là tiền của anh để dành bao lâu nay. Mẹ tôi và tôi cũng góp thêm để bớt xấu hổ trước họ hàng. Sau khi cưới anh về sống ở rể nhà tôi. Cuối tuần tôi và anh về thăm con anh. Bé còn nhỏ khá vô tư nên quấn quít tôi. Nhưng gia đình chồng nhìn tôi hờ hững, cảm giác như người xa lạ nên đôi khi anh về thăm bé một mình.
Thời gian đầu anh và tôi sống khá tốt. Anh cũng bớt nhậu. Nhưng sau hai năm, nhà máy thừa người nên anh bị buộc thôi việc. Lương trợ cấp thất nghiệp ít, anh lại rãnh rỗi nhiều. Anh đi chơi và về nhà bố mẹ ruột nhiều hơn. Chúng tôi lại chưa có con nên cuộc sống nảy sinh nhiều mâu thuẫn, đặc biệt là mỗi lần anh về nhà bố mẹ lên.
Tôi hiểu được cảm giác của anh nên cố chịu đựng. Tôi cũng cố hòa hợp với bố mẹ chồng. Nhưng mỗi lần về chơi chỉ có bố chồng. Còn mẹ chồng tôi và em dâu thì buôn bán về trễ, chào xã giao rồi họ ngủ, họ không thèm hỏi tôi lấy một câu.
Sau đó anh xin được việc khác. Trớ trêu thay chỗ làm việc của anh khá gần nhà bố mẹ chồng. Anh ở lại thường xuyên hơn. Sáng anh có thể chở con đi học, chiều có thể đón về. Cảm giác chông chênh trong cuộc sống hôn nhân bắt đầu xuất hiện trong tôi. Không có nhà chung, không có con chung, không được sự ủng hộ của gia đình chồng. Nhiều lúc tôi sợ mất anh, nhiều khi lại trách mình ngày đó sao lại chấp nhận cuộc hôn nhân này.
Lẽ nào vì lý do đó mà chồng "trở mặt" với tôi?
Đã gắng giấu nước mắt làm vợ anh mà sao tôi vẫn bị gia đình chồng bạc đãi như vậy? (Ảnh minh họa)
Hơn ba năm chung sống, tôi và anh đồng ý đi khám xem vì sao hiếm muộn. Kết quả thật bất ngờ anh không có khả năng sinh con. Khi về tôi không nói gì cho bố mẹ chồng. Chỉ nói cả hai đều bình thường, có lẽ cần thêm thời gian. Nhưng mẹ chồng tôi và em dâu cười mỉa mai, như là tôi nói dối. Tôi nói với anh: “Con cái quan trọng nhưng vợ chồng quan trọng hơn. Em không trách anh gì hết. Đi làm tối về ở với em”.
Nhưng anh thay đổi rất nhiều. Anh không về nhà tôi nữa mà ở luôn nhà bố mẹ đẻ. Mỗi lần tôi về thăm, anh không thèm nhìn, không nói chuyện và cũng tránh mặt. Nhiều lúc tôi đợi anh từ sáng đến chiều, khi về anh say và nói những câu rất nặng: “Cô tưởng cô ngon lắm sao? Tôi đâu có cần cô. Tôi cũng đâu có muốn thấy mặt cô. Vì cô tôi bỏ cha bỏ mẹ, bỏ con cái nhưng được gì? Cô muốn điều gì ở tôi nữa?”
Thật sự tôi rất bất ngờ. Tôi cảm thấy mình như kẻ tội đồ. Tôi im lặng vì biết nói thêm cũng đâu có được gì nhưng lòng rối bời, hôn nhân là tự nguyện, ngày đó tôi đâu có ép buộc anh.
Về nhà tôi gọi điện, nhắn tin cho anh. Tôi không trách móc gì hết. Chỉ mong anh và tôi có thể tiếp tục. Nhưng rồi ở lần gặp nhau gần đây nhất, trước mặt bố mẹ anh, anh đã đưa đơn li hôn. Tôi khóc nhờ bố mẹ anh nói giúp một câu, nhưng hai ông bà cũng hờ hững trong chuyện này.
Đến với nhau vì tình yêu, đã vượt qua mọi ngăn cản để thành vợ chồng. Nghĩa vợ chồng cũng mặn nồng hơn ba năm. Lẽ nào với anh chỉ là một cuộc dạo chơi? Lẽ nào lòng anh thay đổi nhanh đến vậy. Tâm trạng tôi rối bời. Nỗi buồn cứ làm tràn cảm xúc. Tôi hoang mang và chẳng biết bám víu vào đâu. Xin cảm ơn mọi người đã đọc tam su và chia sẻ cùng tôi! Tôi phải làm gì bây giờ?

Phản ứng của bạn trai khi biết tôi có thai

Thật không ngờ bạn trai tôi lại phản ứng như vậy. Cứ tưởng anh sẽ có chung suy nghĩ giống tôi. Vậy mà, anh khiến tôi thất vọng quá. Đúng là cuộc đời chẳng biết trước được điều gì. Theo bao phu nu
Tôi và bạn trai quen nhau trong một đợt giao lưu văn nghệ ở trường. Vì học chung trường đại học nên chả mấy tôi và anh đã kết đôi với nhau. Yêu nhau được nửa năm, anh năn nỉ qua phòng anh ở cùng cho sớm tối có nhau, với lại cũng tiết kiệm được một khoản tiền phòng nếu như hai đứa ở chung. Vì yêu anh, nên tôi cũng đồng ý dọn sang phòng anh ở, mặc dù biết điều này là không nên. Nhưng anh bảo tôi không phải lo nghĩ gì “sinh viên bây giờ sống thử với nhau đầy ra đấy, có phải riêng 2 đứa mình đâu”.
Từ ngày dọn về ở cùng anh đến nay cũng đã được gần 2 năm. Điều này tất nhiên chúng tôi giấu kín bố mẹ ở quê không biết. Gần hai năm ở cùng nhau, tôi đã sống với bạn trai như vợ chồng và làm tất cả mọi việc để phục vụ anh. Còn anh chỉ ăn ngủ, đi học và chơi game. Nhiều khi tiền gia đình gửi lên cả hai đứa đều tiêu hết tôi phải đi làm thêm lấy tiền trang trải thì anh cũng ủng hộ.
biets-toi-co-thai-ban-trai-phan-ung-nguoc-lai-lai-nhung-gi-toi-mong-doi-blogtamsuvn
Ở chung với nhau chúng tôi có nhiều thời gian quan tâm nhau hơn (Ảnh minh họa)
Hai năm không tránh được những lần chúng tôi có cãi vã, xích mích với nhau nhưng rồi mọi chuyện đều bình thường khi cơn giận đi qua. Chúng tôi vẫn vui vẻ bên nhau, cho đến khi tôi chuẩn bị thi tốt nghiệp ra trường.
Ngày tôi nhận được lịch thi tốt nghiệp là ngày tôi biết mình đã có thai được 2 tháng với anh. Biết tin mình có thai tôi vừa lo vừa vui. Cảm giác lẫn lộn khiến tôi không khỏi bồi hồi về thái độ của anh khi biết tin tôi có thai thế nào. Tan giờ học ở trường tôi vội vàng về nhà báo tin với anh, nhưng hôm nay anh lại đi học thêm buổi tối. Chờ mãi cuối cùng anh cũng về. Tôi vội khoe anh.
– Anh ơi! Em báo cho anh 1 tin cực sốc nhé.
– Ừ. Chắc ở chỗ làm người ta thưởng tiền cho em hả?
– Không. Em có thai rồi đó – Tôi ngúng nguẩy nói với anh.

– Cái gì? Em có thai. Em đùa phải không?
– Thật mà anh. Hôm nay em thử que rồi.
– Cô có làm sao không mà lại để có thai như vậy. Tôi dặn cô bao nhiêu lần phải uống thuốc rồi mà. Hay là đi làm thêm, cô lại tạt té vào nhà nghỉ với thằng nào, rồi không may có chửa về bắt tôi nhận làm cha đứa bé. Thằng nào ăn ốc thì thằng đấy đi mà đổ vỏ nhé. Tôi không ngu đâu.
– Anh….anh… sao anh lại nói như vậy. Em ngủ với ai ngoài anh được chứ. Nếu anh không tin thì mai này con ra đời anh có thể đưa nó đi xét nghiệm ADN. – Tôi bực tức nói lại bạn trai.
– Tôi không biết. Con thằng nào hay con tôi thì cô đi mà đẻ, rồi nuôi không phá thai đi. Tôi không muốn liên quan đến cái thai của cô. Bây giờ tôi vẫn còn trẻ, tôi chưa muốn lấy vợ.
biet-toi-co-thai-ban-trai-phan-ung-nguoc-lai-nhung-gi-toi-mong-doi1-blogtamsuvn
Cô có làm sao không mà lại để có thai như vậy (Ảnh minh họa)
– Anh…anh nói thế mà cũng nghe được sao? Anh không muốn lấy em phải không?
– Có lẽ là thế, nếu như ngày trước cô không đồng ý về ở chung với tôi.
– Thật không ngờ anh lại là người như vậy. Nếu anh không xác định cưới em thì ngày đó anh năn nỉ em về đây làm gì? Anh phải nghĩ cho em chứ? – Tôi vừa khóc vừa uất ức nói.
– Xin lỗi, nhưng từ trước đến nay tôi chỉ yêu cô để thỏa mãn những nhu cầu sinh lý thôi. Còn người tôi muốn lấy làm vợ sẽ không dễ dãi như cô đâu. Cô nên nhớ phụ nữ hơn nhau ở việc đó đấy.
– Bây giờ anh biết em có thai, anh muốn rũ bỏ tất cả đúng không?
– Là cô nói đấy nhé.
Thật không ngờ bạn trai của tôi lại là kẻ tiểu nhân như vậy. Biết tôi có thai anh không hề lo sợ, hay vui mừng. Anh thản nhiên xua đuổi, lăng mạ tôi thậm tệ như vậy. Thật đắng cay khi yêu và cho hết mình, nhưng ngày hôm nay đổi lại anh cho tôi những gì chứ? Tình yêu anh dành cho tôi chỉ là đùa vui và thỏa mãn những nhu cầu bản thân thôi sao?
Bây giờ sắp thi tốt nghiệp, kết thúc 4 năm đại học thì tình yêu đổ vỡ. Hậu quả là cái thai trong bụng tôi đang lớn lên từng ngày, tôi biết phải làm sao bây giờ. Đứng trước ngã rẽ của cuộc đời mà tôi đau đớn nhận ra rằng: Con gái dù có thế nào cũng không nên trao thân cho bạn trai khi chưa thành vợ chồng. Nhưng có lẽ điều này tôi đã nhận ra quá muộn rồi. Tôi không thể ngờ cuộc đời tôi lại cay đắng, nhục nhã thế này. Nếu như bố mẹ tôi biết chuyện này họ sẽ từ tôi mất. Tôi phải làm sao để sống tiếp với đứa con trong bụng đây?
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…

Chủ Nhật, 6 tháng 9, 2015

Làm một “thằng đàn bà” mới là niềm hạnh phúc thật sự

Có người từng nói, phụ nữ sinh ra là để được yêu thương. Anh luôn tin vào điều đó, bằng cách này hay cách khác, họ không chỉ cần anh gánh vác trách nhiệm của một người đàn ông mà anh còn phải làm tốt vai trò của một người bạn đời. Theo bao phu nu
Anh lật từng trang sách học nấu ăn, cẩn thận xem từng con chữ, hết nâng lên mớ rau, miếng thịt lại đặt xuống con cá, con tôm. Hình ảnh một người đàn ông đeo tạp dề loay hoay trong bếp để nấu cho vợ những món ăn thật ngon khi cô ấy đi làm về muộn chắc sẽ làm cô ấy cảm động lắm. Và anh sẽ rất vui khi được yêu thương, quan tâm cô từ những việc nhỏ nhặt nhất dù cho công việc ở công ty đang xếp đống chờ anh. Anh vừa say sưa nấu ăn vừa nghêu ngao hát đi hát lại một bài hát mặc giọng anh dở tệ.
dan-ba-blogtamsuvn
Thỉnh thoảng, anh có thú vui là lướt qua mấy trang web của phụ nữ, tìm hiểu các công thức nấu nướng, các cách chăm sóc sắc đẹp, các mẹo vặt trong gia đình để chia sẻ với vợ. Với đàn ông, việc tạo dựng một sự nghiệp vững chắc để vợ con dựa vào là một chuyện nhưng những cử chỉ quan tâm vợ từ những điều bình thường, gần gũi trong cuộc sống hằng ngày cũng là một cách để họ nắm giữ được trái tim của người phụ nữ và tự sưởi ấm gia đình nhỏ của mình. Có người từng nói, phụ nữ sinh ra là để được yêu thương. Anh luôn tin vào điều đó, bằng cách này hay cách khác, họ không chỉ cần anh gánh vác trách nhiệm của một người đàn ông mà anh còn phải làm tốt vai trò của một người bạn đời. Anh sẽ là một sự chọn lựa đầy hãnh diện cho vợ anh. Ít ra, anh luôn hi vọng như vậy.
Vợ sinh, anh xin nghỉ phép để tiện chăm sóc. Mặc dù bà ngoại, bà nội luôn ở trong bệnh viện với hai mẹ con nhưng niềm vui được làm bố khiến anh chỉ muốn ở cạnh đứa con gái bé bỏng của mình. Cứ sáng ra, anh đi chợ, tay xách nách mang một mớ đồ ăn tươi ngon về nấu. Đôi lúc đi qua một cửa hàng bán quần áo cho trẻ con, thấy chiếc đầm hay đôi giày xinh xắn, anh phải ghé vào mua cho bằng được mặc dù những thứ đó hai ba năm sau cô công chúa nhỏ của anh mới mặc vừa. Lúc con ngủ, anh nhẹ nhàng gấp lại đống quần áo, tã lót rồi thỉnh thoảng nhìn trộm con và tủm tỉm cười.
Cuộc sống của anh cứ êm đềm trôi qua trong niềm hạnh phúc của một người đàn ông biết san sẻ công việc gia đình như thế cho đến một ngày anh vô tình nghe một đồng nghiệp mỉa mai rằng anh là một “thằng đàn bà”. Một “thằng đàn bà” quanh quẩn với chuyện bếp núc, giặt giũ và… cho con bú. Ban đầu anh cũng thấy bình thường nhưng cứ mỗi khi cả phòng có tiệc tùng, họ lại lờ anh đi, bảo anh còn vợ trẻ con thơ đang đợi ở nhà, anh nên về nhà nấu cơm cho vợ thì hơn. Những lúc như thế, tự ái đàn ông nổi lên, anh lại tìm đến bia rượu. Chẳng lẽ, một kẻ như anh lại bị đám nhân viên coi thường? Anh là một thằng đàn bà ư? Một thằng bám váy vợ, núp bếp ư? Không, anh là một thằng đàn ông, một thằng đàn ông đúng nghĩa.
dan ong nau an
Đã hai tháng nay, anh ít ăn cơm nhà, ít nựng con và ít gặp vợ. Sau giờ làm, anh thường tranh thủ tụ tập bạn bè, vui chơi, nhậu nhẹt, tự do như hồi còn trai trẻ. Để rồi sáng hôm sau thức dậy, con đã ngủ yên sau một đêm quấy khóc khi mà cha nó đang ngáy o o vì say xỉn; vợ đã tranh thủ tạt qua chợ mua chút đồ ăn để kịp về đi làm; đồ ăn sáng đã được chuẩn bị sẵn trên bàn; áo sơ mi và cà vạt được ủi phẳng phiu. Anh vừa rửa mặt, vừa nhủ thầm: “Té ra, không có anh, việc nhà vẫn ổn, việc của vợ cứ để cô ấy lo”. Và anh yên chí rằng mình vẫn là một thằng đàn ông đúng nghĩa.
Sáng mai anh phải có mặt ở Nha Trang để tham gia một buổi tập huấn của công ty nên chiều nay anh đành lỡ hẹn đi bar với mấy anh bạn. Gần đến cổng, anh đã nghe tiếng khóc oe oe của con gái. Trong bếp, vợ anh một tay bế con, tay kia đang đảo đảo nồi cháo dinh dưỡng trên bếp, miệng thì không ngừng dỗ dành con, chiếc tạp dề cột vội chưa kịp thắt nút đang rủ xuống ngang ngực.
Trên bàn ăn, một bó rau mới nhặt được vài cọng đang nằm chỏng chơ, mấy con cá rô đang nhảy cà tưng trong cái chậu, quần áo của con vương vãi, cái nằm trên móc, cái nằm trên sàn. Anh đứng lặng nhìn con khóc, nhìn vợ cuống quýt với nồi cháo. Vậy ra, sau những thứ bình yên anh thấy mỗi buổi sáng thức dậy là đôi vai gầy, đôi mắt càng ngày càng thâm quầng của vợ vì thức đêm chăm con và chăm người xỉn, là những giấc ngủ lả đi vì mệt của con,… nhưng anh chẳng thấy vợ ca thán một lời. Mà anh có thời gian gặp vợ đâu mà nghe cô ca thán. Thế mà anh cứ ngỡ anh là một thằng đàn ông cơ đấy.
Vừa xuống sân bay, anh vội vàng bắt taxi qua chợ, chọn một con gà thật béo, lựa một bó rau thật tươi, yên chí với đống quà cho vợ con trên tay rồi nhanh chóng về nhà. Chiều nay, công chúa của anh sẽ mặc một bộ váy mới và nằm gọn trong vòng tay mẹ nó để cùng mẹ xem bố nó nấu ăn giỏi tới cỡ nào.
Dù thế nào thì với anh, làm một “thằng đàn bà” mới là niềm hạnh phúc thật sự .
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…

Đau khổ vì yêu người có vợ

Anh đã có vợ và hai đứa con rất đáng yêu, lúc biết điều đó tôi như rơi từ thiên đường xuống địa ngục. Theo bao phu nu
Bài viết này không phải để kể lể hay oán trách nhưng tôi muốn nói với mọi người là trên đời này vẫn còn tình yêu, với lại không phải ai ở dưới quê lên thành phố quen một người lớn tuổi hay có vợ rồi đều là vì tiền. Sự việc đó xảy ra trước đây ba năm khi tôi chỉ là cô sinh viên tỉnh lẻ mới lên thành phố phồn hoa này. Tôi gặp anh trong một chuyến đi từ thiện về miền Trung lũ lụt. Anh chẳng có gì đặc biệt để tôi phải chú ý, không đẹp trai, không hấp dẫn, nói chuyện không ngọt ngào, không có body chuẩn như tôi mơ về một anh chàng bụng sáu múi và hấp dẫn như sao. Anh ngược lại hoàn toàn, hơn tôi 10 tuổi, làm văn phòng nên có vẻ già cộng thêm mập vô cùng. Ba năm trước anh 86 kg, một người tôi không bao giờ dám nghĩ đến.
Vô tình anh đã add Facebook tôi và tôi chấp nhận, anh xin gia nhập nhóm tôi vì quá nhiều bạn trẻ vô tư, nhiệt huyết với công việc từ thiện. Rồi chúng tôi yêu nhau lúc nào không biết, tôi được anh tỏ tình ở nơi cao nhất của Sài Gòn, với một cô gái nhà quê như tôi thì quả là ngợp thở. Tôi không biết anh làm giám đốc của một công ty, nghĩ anh làm nhân viên văn phòng có tháng lương chắc hơn 10 triệu gì đó. Tám tháng quen nhau chưa một lần giận dỗi vì chúng tôi hợp nhau đến hoàn hảo.
Rồi một ngày sự thật cũng phơi bày, anh đã có vợ và hai đứa con rất đáng yêu, lúc đó tôi như bị rơi từ trên thiên đường xuống địa ngục, xin nghỉ học về quê trong lặng lẽ, cúp điện thoại một tuần. Sau khi suy nghĩ thông suốt tôi lên Sài Gòn tiếp tục học và hẹn gặp anh, thì ra anh đã không hạnh phúc với vợ từ khi mới cưới về, nghe anh kể mà tôi cứ nghĩ là tiểu thuyết. Tôi chuyển trọ khoảng ba ngày thì vợ anh nhắn tin nói đã biết anh yêu tôi vì từ lúc đó anh thay đổi, vui vẻ hơn, không cãi nhau với chị nữa, anh để tùy chị muốn làm gì thì làm. Đêm nằm ngủ với chị có lúc anh mơ cười ra tiếng hoặc gọi tên tôi hoặc có lúc mơ gì mà chảy cả nước mắt, đến cái hình nền laptop hay điện thoại đều thay hình ảnh của tôi.

Tôi lặng lẽ ra đi trong ba năm nay không một tin nhắn để lại sau lần nói chuyện đầy nước mắt đó. Tôi rơi vào trầm cảm khoảng một năm rồi dần hồi phục, lấy lại niềm vui và làm từ thiện. Vô tình một lần tôi nghe nói vợ anh ly hôn nhưng anh không chịu nên chị đã làm đơn ly thân và sau hai năm đã ly hôn, giờ anh chỉ lao vào kiếm tiền. Số điện thoại ngày trước chúng tôi mua một cặp ấy chẳng bao giờ tôi quên, quyết định sẽ hẹn anh ra nói chuyện như hai người bạn vì dù sao cũng ba năm rồi.
Chúng tôi lại gặp nhau trong một quán cà phê mang phong cách nhạc nhẹ, anh và tôi không nói gì, chỉ cầm chặt tay nhau và khóc. Chúng tôi khóc để vơi đi nỗi nhớ ba năm qua, vơi đi nỗi đau mất mát và mệt mỏi mà cả hai đều gây cho nhau. Sau đợt đó tôi tiếp tục mất tích, đến hôm nay đọc được hàng ngàn tin nhắn trong Facebook chúng tôi lập riêng cho nhau mà tôi đã cố quên đi ba năm nay, ngày nào anh cũng vào đó tự nhắn tin, tự trả lời, tự vui rồi tự buồn, anh đóng cả vai tôi và vai của anh. Lúc hờn giận lúc nhõng nhẽo, lúc khóc, lúc đau đến tột đỉnh, cảm nhận được nỗi đau của anh mà tim tôi quặn thắt lại.
Giờ tôi không biết phải làm như thế nào, nên dừng lại hay đi tiếp, tình yêu này liệu có đúng hay không? Tôi làm vậy ba năm nay có đúng không? Đọc những bài viết trên mục tâm sự chủ yếu là mấy em tỉnh lên bị dụ, bị người già có vợ đưa vào tròng, hay là nuôi lớn rồi ăn thịt, hoặc là mấy anh giàu có sở thích săn sinh viên tỉnh lẻ, lúc đầu tôi cũng hoang mang nhưng cho tới giờ mới thấy không phải người đàn ông nào cũng giống nhau. Anh rất tử tế, tôi biết anh chỉ cần người vợ đơn giản làm cho anh cười mỗi ngày thì dù bên ngoài có nhiều rau xanh anh vẫn ở nhà với người anh yêu.
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…

Giả điên để thoát khỏi gã chồng tệ bạc

Giả điên quá lâu, chính tôi cũng không biết mình điên thật hay đang giả điên nữa. Vài tháng sau, tôi giả như bệnh tình càng ngày càng nặng. Có đêm, tôi bấm bụng tè bậy ra giường khiến chồng tôi gào ầm lên. Theo bao phu nu
Lấy chồng năm 25 tuổi, tôi nào ngờ cuộc hôn nhân của mình chỉ ngắn ngủi trong 3 năm. Mà trong 3 năm đó, tôi đã trải qua một cuộc sống khủng hoảng về cả tinh thần và thể xác đến mức hàng đêm tôi vẫn gặp ác mộng.
Khi tôi 24 tuổi, có một người đàn ông hơn tôi 9 tuổi, theo đuổi tán tỉnh tôi. Anh là con nhà khá giả, có công việc đàng hoàng, ăn mặc lúc nào cũng bảnh bao, nói chuyện đầy chữ nghĩa nên bố mẹ tôi đều ưng. Dưới sự thúc giục của hai bên gia đình, chúng tôi kết hôn khi tìm hiểu và yêu nhau được một năm.
Thế nhưng, lấy nhau về tôi mới biết bản chất thực sự của chồng. Ở bên ngoài anh đạo mạo bao nhiêu thì về nhà anh tệ bạc bấy nhiên. Anh thích đi nhậu với một đám bạn xăm mình, ăn mặc hầm hố. Mỗi lần đi nhậu là một lần anh say. Say về, anh sẽ hạch họe đủ thứ, chê tôi chậm chạp, bảo tôi không biết chăm sóc đàn ông say rượu, và sẵn sàng cho tôi bạt tai đau điếng. Những khi đó, tôi vừa khóc, vừa dọn dẹp những gì anh bày ra. Có lần anh nôn hết xuống chăn chiếu, khi tôi đang lúi húi dọn dẹp chưa xong, anh tức giận đạp tôi ngã chúi mặt vào đống bừa bãi đó. Tôi khóc, anh sẽ chửi bới, cấm tôi được khóc.
Những hôm anh đi uống rượu về mà không có tôi ở nhà, anh sẽ đập vỡ tất cả những gì anh nhìn thấy trong nhà. Có lần anh ném chiếc ghế làm ti vi vỡ tan tành. Để đến khi tôi trở về thì vừa dọn dẹp, vừa nghe tiếng chửi bới mắng mỏ của chồng.
Khi không say, anh rất sĩ diện. Bạn bè có gì là anh cũng phải có. Vì thế mà bao lần tôi phải muối mặt đến gặp mẹ chồng để xin tiền cho anh mua này mua nọ. Mỗi lần như vậy, mẹ chồng sẽ mắng tôi, có lần thì bà cho, có lần bà không cho. Lần nào mang tiền về thì tôi không bị anh hành hạ, còn nếu mẹ chồng không cho thì anh bắt tôi nhịn cơm hôm đó…
Tôi đã phải giả điên 8 tháng để thoát khỏi người chồng tệ bạc
Ở với anh được 2 năm, sức chịu đựng của tôi đã đi quá giới hạn. (Ảnh minh họa)
Ở với anh được 2 năm, sức chịu đựng của tôi đã đi quá giới hạn. Vì thế, tôi đưa đơn ly hôn. Không ngờ chồng tôi xé ngay lá đơn và ném vào mặt tôi. Anh nói anh không ly hôn, ly hôn làm tổn hại tới danh tiếng của anh. Giờ anh đang thành đạt, bao nhiêu người ngưỡng mộ, anh sẽ không để tôi làm hỏng phần tốt đẹp anh đang xây dựng.
Chính vì thế, có lần nghĩ quẩn, tôi đã gọi điện chào tạm biệt mẹ và định tìm đến cái chết cho giải thoát. Nhưng giọng mẹ tôi rất ân cần hỏi han khiến tôi không nỡ làm mẹ thêm buồn. Thế rồi có một lần tình cờ tôi nghe được chuyện có người hóa điên vì chồng ngoại tình. Thế nên tôi nảy ra cách khiến anh chán ghét tôi, buộc phải bỏ tôi. Từ đó, tôi quyết định giả điên.
Mới đầu, tôi giả vờ lảm nhảm suốt ngày, không đi làm, nấu ăn thì cho thật mặn để trừng phạt chồng. Khi bị chồng đánh, tôi cứ cười khanh khách mà không ôm mặt khóc như trước. Mới đầu, chồng tôi giật mình sợ hãi. Sau đó một tuần, anh bắt đầu lo lắng. Anh không đánh đập chửi mắng tôi nữa, thay vào đó anh chăm sóc tôi bằng cách trở về nấu cơm, giặt quần áo, không cho tôi đụng vào cái gì nữa.
Tôi thấy anh có vẻ cũng quan tâm tới tôi hơn, bằng chứng là trong nhà, những vật sắc nhọn như dao, kéo… được anh cất kỹ trên cao. Ổ điện đều dán băng dính. Lò vi sóng, bàn là và các dụng cụ điện khác đều cất vào phòng chứa đồ rồi khóa kỹ cửa. Bếp gas cũng được anh vặn chặt khiến tôi muốn nấu ăn cũng không mở được. Tôi hiểu anh có lẽ sợ tôi gây ra thương tích cho mình hoặc vô ý làm cháy nhà.
Tôi vẫn giả điên mọi lúc mọi nơi dù khi anh đã đi làm, vì tôi sợ anh đặt camera hoặc về nhà đột xuất. Tôi không tắm rửa và không dùng thìa đũa ăn cơm như mọi khi mà dùng tay bốc. Anh nói gì thì giả vờ nói lảm nhảm lại, thỉnh thoảng thì hát vớ vẩn hoặc đi lại nhảy nhót trong nhà. Thậm chí vì để anh tin, tôi còn lục lọi lấy mấy cây son môi vẽ khắp nơi, chỗ nào cũng là cái môi đỏ chót để giễu cợt anh.
Vài tháng sau, tôi giả như bệnh tình càng ngày càng nặng. Có đêm, tôi bấm bụng tè bậy ra giường khiến chồng tôi gào lên. Anh chuyển tôi sang phòng khác ngủ. Được gần một tháng thì anh nói với mẹ chồng, bà lập tức tới xem. Vừa nhìn thấy bà, tôi đã lao đến lục túi áo và hét lên: “Mẹ không cho tiền là anh ấy đánh con, mẹ mau lấy tiền ra, mau lên mau lên…”. Mẹ chồng tôi hoảng sợ, bà chạy vội ra xa, để anh giữ chặt tay tôi. Rồi bố chồng tôi cũng biết chuyện. Ông chỉ mặt chồng tôi mắng anh: “Mày gây họa rồi con ơi, ăn ở thất đức quá con ơi…”. Rồi ông bảo anh đưa tôi tới bệnh viện điều trị.
Chồng tôi vì sĩ diện, anh không muốn đưa tôi đi viện sợ bị người khác biết. Anh nói sẽ điều trị cho tôi tại nhà. Anh bắt đầu dành nhiều thời gian cho tôi hơn, thậm chí tắm rửa cho tôi. Mỗi lần tắm, tôi sẽ bôi đầy bọt xà phòng lên người, lên mặt, vào miệng anh. Mấy lần đầu anh còn nhẫn nhịn, có lần bực quá, anh phát đét vào lưng tôi khiến tôi bỏng rát. Tôi khóc toáng lên, vừa khóc vừa chửi anh. Từ lúc xác định giả điên, tôi đã không còn sợ anh đánh tôi nữa. Sau lần đó, anh không đánh tôi nữa, nhưng cũng mặc kệ không tắm cho tôi nữa mà chỉ đẩy tôi vào nhà tắm, bảo tôi tắm. Những lúc đó, tôi chỉ vệ sinh qua loa rồi đập cửa la hét đòi ra ngoài.
giả điên vì người chồng tệ bạc
Giả điên quá lâu, chính tôi cũng không biết mình điên thật hay đang giả điên nữa. (Ảnh minh họa)
Giả điên quá lâu, chính tôi cũng không biết mình điên thật hay đang giả điên nữa. Tôi thích gì làm nấy, mặc kệ ánh mắt anh. Có hôm đang ăn cơm, tôi hất tung cả bát canh trên bàn vào người anh. Anh đánh tôi, tôi đánh lại. Từ đó, anh chỉ cho tôi một bát cơm và bắt tôi ngồi xa anh để ăn. Ăn không đủ no thì tôi lục tủ lạnh, có cái gì ăn được, tôi ăn hết. Ăn xong, tôi vứt lung tung cho anh dọn.
Được 7 tháng, tôi thấy anh bắt đầu uể oải. Trông anh già hẳn đi. Có lần anh ôm tôi và khóc. Tôi biết có lẽ anh đã hối hận, nhưng tôi vẫn quyết tâm thoát khỏi anh. Đến tháng thứ 8, anh gọi điện cho mẹ đẻ tôi và kể hết mọi chuyện. (Vì quê tôi xa nên bình thường tôi cũng ít khi về quê).
Mẹ tôi vội vã đến, vừa nhìn thấy bà, tôi đã lao đến ôm chầm và khóc lóc: “Mẹ ơi, con đau đầu, đau mặt, mẹ cho con về với…”. Mẹ tôi cũng ôm tôi và khóc, rồi bà mắng anh là đồ vũ phu, tàn nhẫn, tồi tệ. Mẹ tôi trách anh vô tình, vô trách nhiệm, để tôi bệnh nặng mà không đưa đi viện… Sau đó, bà đòi nằng nặc đưa tôi về quê.
Chồng tôi cũng đồng ý, anh đưa mẹ tôi 50 triệu tiền viện phí cho tôi. Anh nói anh sẽ về thăm tôi khi sắp xếp được công việc, nhờ mẹ tôi chăm sóc tôi dùm anh. Lúc này thái độ của chồng tôi hoàn toàn khác so với khi anh vung tay đánh tôi. Và điều đó khiến tôi có phần chùn lòng.
Tôi đã ra khỏi căn nhà đó với tấm thân sụt 6kg vì không ăn uống đầy đủ, cùng với vài bộ quần áo cũ kỹ, mấy món của hồi môn và 50 triệu tiền viện phí chồng cho. Ngoài ra, chẳng còn gì khác. Tôi nghĩ mình đã được giải thoát khỏi cuộc sống đó. Có lẽ đơn ly hôn rồi sớm muộn cũng sẽ được chuyển đến nhà tôi nhưng lúc này sao bỗng dưng tôi thấy mình tàn nhẫn? Tôi có nên thẳng thắn nói chuyện với chồng 1 lần và đơn phương đưa đơn ra tòa với lý do vợ chồng không hòa hợp. Nếu anh không đồng ý, tôi có thể dùng bằng chứng bạo hành tôi để lấy làm lý do kiên quyết?
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…

Thứ Tư, 2 tháng 9, 2015

Gửi anh- Thằng khốn nạn

Đã 10 năm rồi nhưng tôi chưa bao giờ quên. Cái ngày mà anh đã bỏ rơi tôi sau khi lấy đi đời người con gái. Theo bao phu nu

Ngày ấy tôi mới ngoài 20 tuổi, cũng có công việc, có trình độ và có nhan sắc. Nhiều chàng trai muốn đến với tôi, chỉ có điều tôi không yêu họ mà lại chọn anh.
Một người có hình thức bình thường, trình độ bình thường nhưng lại bẻn mép, biết nói những lời ngon ngọt và biết làm thơ tặng cho tôi.
Chúng ta gặp nhau và yêu nhau như định mệnh và chẳng thể nào xa nhau, cho dù trời có sụp xuống thì anh vẫn yêu thương, che chở cho tôi.Những vần thơ tình anh viết tặng tôi sao mà đẹp đến thế, tôi có cảm giác như mình là một nàng công chúa, còn anh là chàng hoàng tử, sẽ yêu thương nhau đến trọn kiếp này.
Vậy mà! Tất cả sự đẹp đẽ ấy đã chấm hết sau khi anh lấy đi của tôi thứ quý giá nhất của đời người con gái.
Tôi lại gạt đi những giọt nước mắt tủi hờn mà tiếp tục sống. (Ảnh minh họa)
 Anh cũng biết, với tôi trinh tiết nó quan trọng như thế nào mà, trong gần 1 năm yêu anh đã bao nhiêu lần tôi từ chối đề nghị của anh, có lần tôi đã phải liều mình nhảy từ xe máy xuống khi anh đang đi để anh không đưa tôi vào nhà nghỉ. Rồi nhiều lần, tôi đã chấp nhận nói lời chia tay với anh vì anh bắt tôi phải chọn giữa anh và trinh tiết.
Hôm đó là ngày sinh nhật của tôi, anh nói sẽ tạo cho một sự bất ngờ, anh tổ chức sinh nhật cho tôi tại một nhà hàng sang trọng chỉ có tôi và anh. Chúng ta đã ăn tối cùng nhau trong không gian lãng mạn chỉ có hoa hồng trắng và những ánh nến lung linh, anh đã nói với tôi những lời ngọt ngào và cố tình để cho tôi uống rượu. Và rồi khi có hơi men trong người, trong một phút ngu muội, một phút yếu lòng không kiềm chế được cảm xúc, tôi đã cùng anh vào nhà nghỉ trao cho anh thứ quý giá nhất của đời người con gái. Thứ mà tôi luôn muốn giữ gìn cho đến tận đêm tân hôn.
Tôi đã choàng tỉnh và đau khổ biết bao khi nhìn thấy chiếc ga giường dính đầy máu còn khuôn mặt của anh thì mãn nguyện vì rằng tôi vẫn là một cô gái còn trinh. Anh nói lời xin lỗi và hứa sẽ không để tôi phải chịu thiệt thòi, sẽ yêu thương tôi đến hết cuộc đời này.
Cả đêm hôm đó anh ôm tôi ngủ, vỗ về và an ủi tôi. Tôi cứ tưởng rằng cả đời này sẽ được ủ ấm trong vòng tay anh, trong tình yêu thương chân thành của anh, nhưng đâu ngờ đó là đêm cuối cùng anh ở bên tôi và đó cũng là lần cuối cùng chúng ta bên nhau.
Sáng hôm sau, sau khi đưa tôi đi ăn sáng và trở về nhà anh đã biệt tăm cho đến tận bây giờ tôi vẫn không thể nào liên lạc được với anh. Điện thoại anh tắt máy, email và nick chat cũng không sử dụng. Bạn bè của anh dù rất thương tôi nhưng họ cũng không thể phản bội lại lời hứa với anh là không nói cho tôi biết về tung tích của anh.
Về quê nhà anh còn ai nữa đâu ngoài người mẹ già- bà cũng chẳng biết con mình hiện đang làm và ở đâu. Chỉ biết lâu lắm rồi anh không về nhà, cũng chẳng điện thoại về cho bà.
Tôi đã sống những ngày tháng rất đau khổ vì mất đi đời người con gái và mất đi tình yêu của mình, hay nói đúng hơn là đã quá tin vào tình yêu của một người tồi tệ như anh. Nhiều lần tôi đã có ý định tự tử, nhưng lại nghĩ đến mẹ tôi- người vất vả nuôi tôi khôn lớn và luôn tin tưởng vào một ngày tôi sẽ làm cho mẹ nở mày nở mặt, tôi lại gạt đi những giọt nước mắt tủi hờn mà tiếp tục sống.
Phải mất hơn một năm, tôi mới có thể nguôi ngoai và vơi bớt đi những kỷ niệm, những đau đớn anh mang đến cho tôi. Và rồi tôi quyết định, hãy coi đây như một lần vấp ngã trong cuộc đời mình, vì dù gì nó cũng cho tôi những kinh nghiệm về những gian dối xung quanh cuộc sống này.
Anh nói đúng, cuộc sống không chỉ có màu hồng và anh đã giúp tôi nhận ra điều đó. Suy nghĩ đó làm cho tôi cảm thấy thỏa mái hơn và dễ dàng hơn trong việc chấp nhận một tình yêu mới.
Bây giờ tôi đã có chồng, có con. Tất nhiên! Trong trái tim tôi bây giờ chỉ còn chồng và con, nó sẽ không còn một chỗ trống nào dành cho anh. Và tôi cảm thấy hài lòng về điều đó, hài lòng về cuộc sống thực tại của mình.
Tôi viết ra những dòng này và hy vọng rằng anh sẽ đọc được nó, nhưng không phải để anh nhớ về tôi và ân hận về những việc mình làm, mà để anh thấy rằng trong mắt tôi anh chỉ là một thằng đểu! Một thằng đểu không hơn không kém!.
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…